Bài viết

CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ

Nghệ An01/07/2026Trình Thị Mai (Đoàn xã Minh Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦĐêm xuống, con đường chiến lược giữa rừng Trường Sơn lại trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Bom địch đánh phá liên tục khiến mặt đường bị xới tung, tạo thành những hố sâu như miệng vực. Chỉ cần chậm vài giờ, cả tuyến vận tải có thể bị tê liệt.Nhưng cũng chính trong những đêm ấy, một đội công nhân giao thông đặc biệt lại làm việc không ngừng nghỉ.Người chỉ huy đội là anh Khang – một kỹ sư trẻ vừa rời giảng đường đại học. Anh không cầm súng, nhưng trong tay luôn là xẻng, cuốc và chiếc đèn pin bọc vải để tránh lộ ánh sáng.Nhiệm vụ của họ rất đơn giản mà cũng rất khắc nghiệt: vá đường sau mỗi trận bom để xe kịp đi qua trước khi trời sáng.Mỗi khi tiếng bom vừa dứt, họ lập tức lao ra hiện trường.Đất đá còn nóng, khói thuốc súng chưa kịp tan, nhưng họ đã bắt đầu xúc đất, lấp hố, kê đá, san lại mặt đường. Có những đoạn đường bị phá nát, họ phải làm việc liên tục nhiều giờ liền.Khang thường nói:"Chúng ta không được phép để con đường ngủ."Một đêm mưa lớn, bom đánh trúng đoạn cua gấp. Một hố bom sâu đến mức có thể nuốt trọn một chiếc xe tải. Nếu không xử lý kịp, đoàn xe chở thương binh đang trên đường sẽ không thể đi qua.Không ai kịp nghỉ.Mỗi người một việc.Người xúc đất.Người chặt cây làm kè.Người gánh đá từ suối lên.Nước mưa hòa với mồ hôi, bùn đất bám đầy người, nhưng ai cũng làm việc trong im lặng.Có chiến sĩ hỏi:"Còn kịp không anh Khang?"Anh chỉ nhìn về phía con đường tối đen phía trước:"Phải kịp. Xe đang ở phía sau rồi."Đúng như dự đoán, chưa đầy một giờ sau, ánh đèn xe đầu tiên đã xuất hiện từ xa.Cả đội vẫn đang lấp nốt đoạn cuối cùng.Chiếc xe dừng lại.Người lái xe bước xuống, nhìn con đường vừa được vá tạm, không nói gì, chỉ giơ tay chào.Đoàn xe tiếp tục lăn bánh.Khi xe cuối cùng đi qua an toàn, cả đội mới ngồi sụp xuống bên vệ đường.Không ai nói câu nào.Chỉ có tiếng thở nặng nhọc và tiếng mưa rơi đều đều.Sau chiến tranh, nhiều người trong đội trở về quê, người tiếp tục làm kỹ sư cầu đường, người trở thành cán bộ giao thông.Riêng anh Khang vẫn gắn bó với những con đường.Ông bảo:"Ngày xưa chúng tôi vá đường trong bom đạn để xe qua. Bây giờ tôi vá đường để cuộc sống đi tiếp."Nhiều năm sau, khi tuyến đường Trường Sơn cũ được nâng cấp, một đoạn đường được đặt tên là “Đoạn đường thanh niên xung phong”.Trong lễ khánh thành, một cựu lái xe già đứng rất lâu nhìn mặt đường phẳng lỳ, rồi khẽ nói:"Ngày xưa, đoạn này đâu có phẳng thế này. Nhưng nhờ có họ, chúng tôi mới đi qua được."Không ai còn nhớ hết những cái tên đã từng lao ra giữa bom đạn để lấp từng hố bom trong đêm tối.Nhưng con đường thì vẫn còn đó.Chạy dài qua núi rừng, nối liền hậu phương với tiền tuyến, như một chứng nhân lặng lẽ của những con người đã lấy chính đôi tay mình để giữ cho dòng vận tải không bao giờ bị đứt đoạn.Và giữa những ký ức ấy, có một điều vẫn còn nguyên vẹn:
con đường năm xưa chưa từng ngủ – bởi đã có những con người không cho phép nó ngủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn