CON ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ-THÔN LƯƠNG TRUNG
“Tôi là lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn từ năm 1970. Công việc của chúng tôi là chở lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam. Con đường ấy không bao giờ ngủ – ngày cũng như đêm đều vang tiếng xe, tiếng bom.
Chúng tôi thường chạy xe vào ban đêm để tránh máy bay địch. Đèn phải tắt, chỉ nhìn nhau qua ánh trăng hoặc những vệt sơn trắng bên đường. Có khi xe đi sát nhau đến mức chỉ cần lơ là một chút là có thể lao xuống vực.
Tôi nhớ nhất một chuyến hàng đặc biệt. Đoàn xe chúng tôi bị phát hiện và bị máy bay truy kích dữ dội. Một chiếc xe phía trước trúng bom, bốc cháy dữ dội. Người lái xe – anh Tuấn – đã cố lái chiếc xe đang cháy lao ra khỏi đoàn để bảo vệ những xe phía sau.
Chúng tôi dừng lại khi mọi thứ đã lắng xuống… nhưng anh Tuấn thì không còn nữa.
Chiến tranh là vậy, mất mát luôn ở rất gần. Nhưng chính sự hy sinh đó đã giữ cho con đường luôn thông suốt. Và chúng tôi vẫn tiếp tục chạy, tiếp tục đi, vì biết rằng phía trước là chiến thắng.”


