Con đường không quên - Lại Thị Liên
Bà Lan năm nay đã 88 tuổi, mái tóc bạc trắng như sương sớm. Ít ai biết rằng, người phụ nữ nhỏ bé ấy từng là một cựu thanh niên xung phong kiên cường trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.
Ngày ấy, khi mới tròn 18 tuổi, bà rời quê, xung phong tham gia mở đường Trường Sơn. Bom đạn ngày đêm dội xuống, đất đá văng tung tóe, nhưng bà và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Có những đêm mưa rừng tầm tã, họ vừa san lấp hố bom, vừa hát vang để át đi nỗi sợ. Bà kể: “Sợ chứ, nhưng nếu mình lùi bước thì xe không qua được, tiền tuyến sẽ thiếu lương thực.”
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, bom nổ ngay gần đội của bà. Khói bụi mù mịt, nhiều người bị thương. Bà Lan dù bị thương ở chân vẫn cố gắng dìu đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm. Vết thương ấy theo bà suốt đời, trở thành một phần ký ức không thể quên.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê, sống cuộc đời giản dị như bao người khác. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng ấy, ánh mắt bà lại sáng lên. Bà thường kể cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ “không tiếc máu xương”, để họ hiểu rằng độc lập hôm nay phải đổi bằng biết bao hy sinh.
Giờ đây, con đường làng đã được bê tông hóa, xe cộ qua lại nhộn nhịp. Bà Lan ngồi trước hiên nhà, nhìn dòng người qua lại, mỉm cười. Con đường hôm nay tuy khác xưa, nhưng trong lòng bà, vẫn luôn hiện lên con đường Trường Sơn năm nào – nơi đã ghi dấu cả tuổi thanh xuân và lòng yêu nước không bao giờ phai.


