CON ĐƯỜNG KHÔNG TÊN
on đường mòn xuyên rừng không có tên trên bản đồ, nhưng là mạch sống của tuyến chi viện. Nhân chứng Nguyễn Văn Tư là người thuộc từng gốc cây, từng khúc cua. Bom đạn có thể xóa dấu vết con đường, nhưng không xóa được trí nhớ của người lính.
Một lần bom nổ sát bên, anh Tư bị đất đá vùi lấp. Khi được đào lên, anh chỉ nói: “Đường còn, mình còn”. Sau hòa bình, con đường ấy đã phủ xanh, nhưng trong ký ức anh Tư, đó là con đường của máu, mồ hôi và lòng trung thành tuyệt đối.


