Con đường không tên
Giữa rừng sâu, có một lối mòn nhỏ mà không bản đồ nào ghi lại. Những người lính đi qua, mỗi người đặt xuống một hòn đá bên đường. Ban đầu chỉ là vài viên rải rác. Nhưng qua nhiều tháng, những hòn đá ấy xếp thành hàng, dẫn lối rõ ràng giữa rừng rậm. Người lính trẻ tên Minh lần đầu đi qua con đường ấy, không khỏi ngạc nhiên. Anh hỏi: “Ai làm nên con đường này?” Người đi trước chỉ cười: “Không ai cả, và cũng là tất cả.” Mỗi bước chân là một đóng góp nhỏ, mỗi hòn đá là một dấu ấn. Con đường không tê
Giữa rừng sâu, có một lối mòn nhỏ mà không bản đồ nào ghi lại. Những người lính đi qua, mỗi người đặt xuống một hòn đá bên đường.
Ban đầu chỉ là vài viên rải rác. Nhưng qua nhiều tháng, những hòn đá ấy xếp thành hàng, dẫn lối rõ ràng giữa rừng rậm.
Người lính trẻ tên Minh lần đầu đi qua con đường ấy, không khỏi ngạc nhiên. Anh hỏi: “Ai làm nên con đường này?”
Người đi trước chỉ cười: “Không ai cả, và cũng là tất cả.”
Mỗi bước chân là một đóng góp nhỏ, mỗi hòn đá là một dấu ấn. Con đường không tên ấy trở thành huyết mạch vận chuyển, nối liền các đơn vị.
Minh cúi xuống, đặt thêm một hòn đá của mình. Anh hiểu rằng mình đang góp phần vào một điều lớn lao hơn bản thân.
Con đường ấy không chỉ dẫn lối qua rừng, mà còn dẫn lối cho niềm tin và sự đoàn kết.


