Con đường không tên
Cụ Ba từng là Thanh niên xung phong trên tuyến mở đường năm xưa. Mỗi ngày, cụ gánh đất, phá đá, lấp hố bom để kịp giờ xe ra tiền tuyến. Tay phồng rộp, lưng áo sũng mồ hôi, nhưng cụ chưa từng lùi bước.
Cụ Ba từng là Thanh niên xung phong trên tuyến mở đường năm xưa. Mỗi ngày, cụ gánh đất, phá đá, lấp hố bom để kịp giờ xe ra tiền tuyến. Tay phồng rộp, lưng áo sũng mồ hôi, nhưng cụ chưa từng lùi bước.
Một buổi chiều mưa, bom dội xuống, con đường vừa thông lại bị cày nát. Đồng đội có người ngã xuống. Cụ Ba cắn răng đứng lên, cắm lại cọc tiêu, dùng thân mình che đèn dẫn xe qua đoạn dốc trơn. Đoàn xe vượt an toàn, còn cụ ngất lịm vì kiệt sức.
Hòa bình, cụ trở về làng, làm ruộng, nuôi con. Trên bàn thờ, cụ chỉ giữ tấm ảnh đen trắng của đội ngày ấy. Khi được hỏi về huân chương, cụ lắc đầu:
“Đường thông là đủ. Chúng tôi đi để người khác được tới.”
Con đường năm xưa không tên, nhưng bước chân Thanh niên xung phong thì còn mãi trong từng nhịp sống hôm nay.



