CON ĐƯỜNG KHÔNG TÊN GIỮA KÝ ỨC TRƯỜNG SƠN
Sau những năm tháng bám trụ trên tuyến đường Trường Sơn, Trường Lạc Minh cùng đồng đội đã đi qua biết bao đoạn đường đầy bom đạn, sạt lở và những đêm trắng không ngủ. Mỗi mét đường được giữ thông đều là kết quả của sự kiên trì, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm không cho phép sai sót.
Ngày đất nước dần yên tiếng súng, anh trở về trong nhịp sống bình dị của quê hương. Con đường làng nhỏ, ruộng đồng, mái nhà thân quen… tất cả vẫn như cũ, nhưng trong ký ức người lính công binh, mỗi âm thanh, mỗi lối đi đều gợi lại Trường Sơn năm nào.
Cuộc sống sau chiến tranh trở lại giản đơn. Anh tiếp tục lao động, sống lặng lẽ, ít khi nhắc lại quá khứ. Nhưng mỗi khi có ai hỏi về Trường Sơn, anh lại chậm lời, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại những đoạn đường từng đi qua giữa mưa bom.
Những đồng đội cũ, những lần xử lý hố bom giữa đêm, những đoạn đường vừa mở đã sạt… tất cả trở thành ký ức không thể phai mờ. Với anh, đó không chỉ là công việc, mà là một phần đời đã góp vào con đường của hòa bình hôm nay.
Trường Lạc Minh hiểu rằng, những con đường không tên năm ấy chính là nền móng cho những con đường bình yên của hiện tại. Và chính những người công binh thầm lặng đã giữ cho mạch sống Trường Sơn không bao giờ đứt đoạn.
“Thời hoa lửa” khép lại, nhưng con đường ấy vẫn còn sống mãi trong ký ức dân tộc.



