Con Đường Không Tên Trong Rừng Bình Phước
Trong những năm cao điểm của kháng chiến chống Mỹ, Phùng Sỹ Toàn nhiều lần tham gia mở và giữ các tuyến vận tải bí mật ở rừng Bình Phước. Có những con đường không có tên trên bản đồ, chỉ tồn tại trong trí nhớ của người lính. Chính ở đó, ông học được thế nào là đi trong im lặng để giữ sự sống cho chiến trường.
Rừng Bình Phước ban đêm tối đặc như mực. Phùng Sỹ Toàn đi đầu tổ vận tải, tay cầm cây dò mìn, chân lần từng bước trên nền đất còn ám mùi thuốc nổ. Con đường họ đi không rộng hơn lối mòn của thú rừng, nhưng phải gánh trên đó hàng chục thùng đạn và gạo.
“Đường này không được phép sai một bước,” bác Toàn nhớ lại. “Chỉ cần lệch vài mét là dính mìn hoặc lọt vào bãi bom chưa nổ.”
Có lần, giữa đêm mưa, một chiến sĩ trẻ trượt chân ngã, thùng đạn lăn xuống suối. Cả tổ lặng đi vài giây. Không ai trách móc. Họ cùng lội xuống dòng nước lạnh, mò từng viên đạn trong bóng tối. Khi hàng được tập kết đủ, bác Toàn mới cho anh em nghỉ đúng mười lăm phút rồi tiếp tục lên đường.
Người viết vẫn nhớ câu bác nói khi kể chuyện này:
“Không ai nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ nếu mình không đi, người khác sẽ chết.”



