Bài viết

CON ĐƯỜNG KHÔNG TRỞ LẠI

Ở một góc nhỏ của thôn Bản Luốc, có một con đường đất hẹp chạy men theo sườn núi, dẫn ra khỏi làng rồi mất hút giữa những tán rừng già. Con đường ấy đã chứng kiến bao lần tiễn đưa, bao bước chân rời đi trong những năm tháng chiến tranh. Và cũng chính nơi đó, nhiều người đã bước đi mà không bao giờ trở lại.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG KHÔNG TRỞ LẠI

Ở một góc nhỏ của thôn Bản Luốc, có một con đường đất hẹp chạy men theo sườn núi, dẫn ra khỏi làng rồi mất hút giữa những tán rừng già. Con đường ấy đã chứng kiến bao lần tiễn đưa, bao bước chân rời đi trong những năm tháng chiến tranh. Và cũng chính nơi đó, nhiều người đã bước đi mà không bao giờ trở lại.

Trong ký ức của những người lớn tuổi trong làng, con đường ấy không chỉ là lối đi, mà là một phần của lịch sử. Mỗi khi nhắc đến, họ không nói nhiều, chỉ lặng im, như đang nhớ về một điều gì đó rất xa mà cũng rất gần.

Năm 1968, giữa lúc chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Họ ra đi trong sự tiễn đưa giản dị của gia đình, không có cờ hoa, không có những nghi lễ lớn. Chỉ có những cái bắt tay thật chặt, những ánh mắt đầy niềm tin và những lời hẹn ngày trở về.

Trong số những người lên đường năm ấy, có một chàng trai tên là Vàng Seo Pao. Anh là con trai cả trong gia đình, từ nhỏ đã quen với nương rẫy, gùi ngô, gùi lúa. Cuộc sống khó khăn nhưng bình yên. Nếu không có chiến tranh, có lẽ cuộc đời anh cũng sẽ trôi qua lặng lẽ như bao người khác trong làng.

Nhưng chiến tranh đã thay đổi tất cả.

Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, anh Pao không do dự. Anh chỉ nói với mẹ một câu ngắn gọn: “Con đi một thời gian rồi sẽ về.” Câu nói ấy nghe rất nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là một chuyến đi xa bình thường.

Sáng hôm lên đường, cả làng tiễn anh cùng những thanh niên khác ra đầu con đường đất. Không ai khóc, nhưng trong lòng ai cũng nặng trĩu. Người mẹ nắm chặt tay con trai, dặn dò từng chút một. Người cha đứng phía sau, im lặng, nhưng ánh mắt không rời khỏi bóng con.

Anh Pao quay lại nhìn ngôi nhà lần cuối, rồi bước đi. Những bước chân ban đầu còn chậm, nhưng càng lúc càng nhanh, như sợ nếu chần chừ sẽ không đủ can đảm để rời đi.

Đó là lần cuối cùng gia đình nhìn thấy anh.

Những năm tháng sau đó, tin tức từ anh rất ít. Thỉnh thoảng, gia đình nhận được một vài dòng thư ngắn. Những lá thư không dài, chữ viết có khi nguệch ngoạc vì viết vội, nhưng luôn mang một nội dung giống nhau:

“Con vẫn khỏe, bố mẹ yên tâm.”

Không có lời kể về chiến trường, không có nhắc đến khó khăn hay hiểm nguy. Như thể anh muốn giữ lại tất cả những gian khổ cho riêng mình, để gia đình không phải lo lắng.

Ở quê nhà, mẹ anh giữ từng lá thư như giữ một phần của con trai. Mỗi lần nhận được thư, bà lại đọc đi đọc lại, rồi cất vào một chiếc hộp gỗ nhỏ. Đó là thứ duy nhất giúp bà tin rằng con trai mình vẫn còn đâu đó, vẫn đang sống và chiến đấu.

Nhưng chiến tranh không bao giờ là câu chuyện của những điều chắc chắn.

Một ngày nọ, không có thư nữa.

Thời gian trôi qua, sự im lặng kéo dài khiến nỗi lo trong lòng gia đình ngày càng lớn. Nhưng họ vẫn hy vọng. Họ tin rằng có thể anh đang ở một nơi nào đó không thể liên lạc, rằng rồi sẽ có ngày anh trở về.

Cho đến khi tin dữ đến.

Không phải là một bức thư, mà là một thông báo ngắn gọn từ đơn vị. Anh Pao đã hy sinh trong một trận đánh lớn. Không rõ thời gian cụ thể, không rõ nơi chôn cất.

Chỉ có một điều chắc chắn: anh sẽ không trở lại.

Người mẹ gục xuống khi nghe tin. Chiếc hộp gỗ đựng thư vẫn còn đó, nhưng người viết những dòng chữ ấy đã không còn. Người cha vẫn giữ vẻ im lặng như ngày tiễn con đi, nhưng từ đó, mái tóc ông bạc đi nhanh chóng.

Con đường đất năm xưa vẫn còn đó. Mỗi ngày, người ta vẫn đi qua, vẫn mang theo những gùi ngô, gùi lúa. Nhưng đối với gia đình anh Pao, con đường ấy đã trở thành một dấu mốc không thể quên.

Đó là nơi bắt đầu của sự chia ly.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Những người còn sống trở về, mang theo những câu chuyện về một thời khốc liệt. Họ kể về những trận đánh, về những người đã ngã xuống, về những người đã không kịp nói lời cuối.

Trong những câu chuyện ấy, có nhắc đến anh Pao.

Anh đã chiến đấu dũng cảm, đã không lùi bước. Trong một trận đánh ác liệt, anh cùng đồng đội giữ vững vị trí cho đến phút cuối cùng. Và rồi anh ngã xuống, như bao người lính khác, trong lặng lẽ.

Không có người thân bên cạnh, không có lời từ biệt.

Chỉ có đất trời và đồng đội làm chứng.

Ngày nay, con đường đất năm xưa đã được mở rộng hơn, nhưng vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ. Người trẻ trong làng đi qua đó mỗi ngày, có thể không biết hết những câu chuyện đã từng xảy ra, nhưng vẫn cảm nhận được một điều gì đó rất đặc biệt.

Đó là sự lặng lẽ của lịch sử.

Con đường ấy không chỉ là nơi để đi, mà còn là nơi để nhớ. Nhớ về những người đã ra đi, về những bước chân không trở lại, về một thời mà tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh.

Đối với thế hệ hôm nay, có thể khó hình dung hết những gì thế hệ trước đã trải qua. Nhưng mỗi con đường, mỗi mái nhà, mỗi câu chuyện đều mang trong mình một phần của quá khứ.

Và con đường ở Bản Luốc cũng vậy.

Nó không chỉ dẫn ra khỏi làng, mà còn dẫn vào ký ức – nơi có những con người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh.

Những bước chân năm xưa có thể đã dừng lại, nhưng dấu vết của chúng vẫn còn.

Trong lòng đất, trong ký ức, và trong cả những câu chuyện được kể lại qua từng thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn