Con đường ký ức
Hoàng Thị Mai sinh năm 1951 tại huyện Thuận Thành, Bắc Ninh. Bà tham gia thanh niên xung phong năm 1969. Khi ấy, bà là một cô gái nhỏ bé nhưng rất cứng cỏi.
Nhiệm vụ của bà là gánh đá, lấp hố bom, mở đường cho xe đi. Những ngày đầu, vai bà sưng tấy vì gánh nặng, chân đầy vết xước. Nhưng bà không bỏ cuộc.
Năm 1971, trong một lần làm nhiệm vụ, người bạn thân nhất của bà hy sinh. Sự mất mát ấy khiến bà thay đổi rất nhiều – trở nên trầm lặng hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn.
Sau chiến tranh, bà trở về quê, lập gia đình. Cuộc sống dần ổn định, nhưng ký ức chiến tranh chưa bao giờ rời xa.
Năm 2005, bà cùng một đoàn cựu thanh niên xung phong quay lại thăm tuyến đường cũ. Con đường giờ đã được trải nhựa, xe cộ qua lại tấp nập.
Bà đứng lặng hồi lâu, rồi cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ ven đường. Bà mang về đặt trên bàn thờ, coi đó là kỷ vật của một thời tuổi trẻ.
Bà thường nói với con cháu:
“Con đường hôm nay bình yên là nhờ những người đã đi qua nó trong bom đạn.”



