Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG LÀNG DÀI HƠN NGÀY ÔNG LÊN ĐƯỜNG

Câu chuyện khắc họa khoảnh khắc chia tay làng quê trước ngày nhập ngũ, khi con đường làng quen thuộc bỗng trở nên dài hơn bởi những lưu luyến, lo âu và niềm tin gửi gắm của người ở lại dành cho người ra đi.

Hưng Yên27/12/2025Nguyễn Thị Hồng Diệp (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Huỳnh, quê xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên, con đường làng dẫn ra đầu xã vốn rất quen thuộc. Ngày thường, đó là con đường đất nhỏ, hai bên là bờ tre và ruộng lúa, nơi ông vẫn đi lại mỗi ngày để ra đồng, chăn trâu hay sang thăm bà con lối xóm. Thế nhưng vào buổi sáng ông lên đường nhập ngũ, con đường ấy bỗng trở nên dài hơn, chậm hơn và nặng trĩu những cảm xúc chưa từng có.

Làng quê hôm ấy vẫn yên ả như bao ngày khác. Sương sớm còn đọng trên những bông lúa non, gió nhẹ thổi qua hàng tre xào xạc. Nhưng trong lòng người ra đi, mọi thứ dường như đã khác. Ông khoác chiếc ba lô giản dị, trong đó chỉ có vài bộ quần áo và chút kỷ vật của gia đình. Đó là hành trang mộc mạc của một người nông dân lần đầu rời quê để bước vào con đường của người lính.

Người thân tiễn ông ra đầu ngõ. Không có tiếng khóc òa, không có lời dặn dò dài dòng. Chỉ là ánh mắt lặng lẽ của những người ở lại, chứa đựng bao lo lắng và yêu thương. Người mẹ nắm chặt tay ông, dặn khẽ giữ gìn sức khỏe. Người cha đứng lặng phía sau, ánh nhìn trầm ngâm. Những lời nói ít ỏi nhưng đủ để ông mang theo suốt chặng đường dài phía trước.

Từng bước chân trên con đường làng như in sâu vào ký ức. Mỗi đoạn đường đi qua đều gắn với một kỷ niệm của tuổi thơ: bãi cỏ nơi thả trâu, khúc quanh dẫn ra cánh đồng, gốc đa đầu làng nơi tụ họp mỗi chiều. Con đường ấy không chỉ nối từ làng ra xã, mà còn nối từ cuộc sống yên bình của người nông dân đến những tháng ngày đầy thử thách của người lính.

Khi bước ra khỏi làng, ông ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Phía sau là ruộng lúa, mái nhà và những người thân yêu. Phía trước là con đường hành quân chưa biết ngày trở về. Dẫu trong lòng không tránh khỏi lo âu, nhưng ông hiểu rằng mình đang đi vì một điều lớn lao hơn bản thân – đó là độc lập, tự do của Tổ quốc.

Sau này, khi đã trải qua bom đạn nơi chiến trường miền Trung, đã đối mặt với thương tích và mất mát, ông Nguyễn Văn Huỳnh vẫn nhớ như in buổi sáng rời làng năm ấy. Trong ký ức ông, không có khoảnh khắc nào khiến lòng người xao xuyến hơn ngày lên đường. Bởi chính ngày hôm đó, con đường làng quen thuộc đã trở nên dài hơn bao giờ hết, không phải vì khoảng cách, mà vì chứa đựng cả yêu thương, niềm tin và sự hy sinh thầm lặng của những người ở lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CON ĐƯỜNG LÀNG DÀI HƠN NGÀY ÔNG LÊN ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa