Con đường làng năm ấy
Con đường đất nhỏ dẫn vào làng ngày xưa luôn đầy tiếng cười của lũ trẻ. Nhưng khi chiến tranh đến, con đường ấy trở nên vắng lặng lạ thường. Những dấu chân giờ đây là của người ra trận, không phải của những buổi chiều chơi đùa. Cậu bé năm nào đứng bên gốc đa, nhìn anh trai mình khoác balo rời đi. Ánh mắt cậu vừa ngưỡng mộ, vừa sợ hãi. Thời gian trôi, con đường vẫn ở đó, nhưng người đi đã không còn như trước. Đến ngày hòa bình, cậu bé ấy đã lớn, trở thành người lính trở về trên chính con đường xưa. Mọi thứ quen thuộc mà lại xa lạ. Cậu dừng lại, nhìn quanh như tìm kiếm ký ức. Và nhận ra rằng chiến tranh không chỉ thay đổi đất nước, mà còn thay đổi cả con người.



