CON ĐƯỜNG LÀNG NĂM ẤY
Con đường làng ngày trước vốn chỉ dành cho những bước chân đi làm đồng, trẻ nhỏ đến trường hay những phiên chợ quê.
Nhưng trong những năm kháng chiến, con đường ấy mang thêm một nhiệm vụ khác.
Đêm xuống, những đoàn người lặng lẽ đi qua.
Người gùi gạo. Người mang thuốc. Người đưa thư. Người dẫn đường cho bộ đội.
Không đèn, không tiếng nói lớn.
Chỉ có ánh trăng và những bước chân nối tiếp nhau.
Có những con đường đã chứng kiến rất nhiều cuộc chia tay.
Có những người đi qua con đường ấy rồi không bao giờ trở lại.
Nhưng cũng chính từ những con đường làng bình dị ấy, sức người, sức của từ hậu phương đã được đưa đến nơi chiến đấu.
Ngày hôm nay, những con đường ấy có thể đã được bê tông hóa, nhà cửa đã đổi thay.
Nhưng ký ức về một thời gian khó vẫn còn nằm đâu đó trong câu chuyện của những người cao tuổi.
🌿 Đường làng hôm nay bình yên bởi đã từng có những bước chân đi qua trong những năm tháng không bình yên.


