CON ĐƯỜNG LÀNG NGÀY TIỄN BIỆT
Câu chuyện khắc họa khoảnh khắc tiễn biệt trên con đường làng – nơi ghi dấu bước chân ra trận của người lính và nỗi lòng lặng thầm của hậu phương.
Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Huỳnh, con đường làng ngày ra đi vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua. Đó là con đường đất nhỏ, uốn lượn giữa hai hàng tre, dẫn từ mái nhà tranh ra đầu làng. Bình thường, con đường ấy quen thuộc đến mức không ai để ý. Nhưng hôm ấy, nó bỗng dài hơn, lặng hơn và nặng trĩu những điều chưa nói thành lời.
Sáng hôm đó, làng chưa kịp thức hẳn. Sương còn giăng mờ trên ngọn cỏ. Ông khoác chiếc ba lô nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo và chút lương khô. Mọi thứ giản dị như chính cuộc đời người nông dân, nhưng trong lòng ai cũng hiểu: chuyến đi này có thể không hẹn ngày về.
Bà đứng ở ngưỡng cửa, không khóc thành tiếng. Bàn tay gầy guộc nắm chặt tay ông, truyền sang hơi ấm run run. Bà chỉ dặn khẽ một câu, nhưng theo ông suốt cả cuộc đời lính:
“Mình đi giữ nước, nhớ ngày trở về.”
Không có trống chiêng, không cờ hoa. Chỉ có vài người thân, vài ánh mắt dõi theo. Con đường làng hôm ấy in dấu bước chân của một người con rời quê hương để ra chiến trường. Mỗi bước đi là một lần ngoái lại, nhưng ông không dừng. Ông hiểu rằng nếu ngoảnh đầu quá lâu, sẽ không đủ can đảm để bước tiếp.
Ra đến đầu làng, ông dừng lại nhìn một lần cuối: mái nhà tranh, hàng cau trước ngõ, cánh đồng lúa đang thì xanh mướt. Ông không biết rằng, khi trở về, mình sẽ không còn nguyên vẹn như lúc ra đi.
Những năm tháng chiến đấu nơi miền Trung, trong những trận bom ác liệt, nhiều lần ông tưởng như không thể vượt qua. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, hình ảnh con đường làng ngày tiễn biệt lại hiện lên. Chính lời dặn dò giản dị của người ở lại đã giúp ông đứng vững, dù thân thể bị thương, dù mất đi một phần cánh tay.
Ngày hòa bình, ông trở về lại con đường ấy. Vẫn là lối đất xưa, nhưng lòng người đã khác. Không còn tiếng bom, chỉ còn tiếng gió thổi qua hàng tre. Ông bước chậm, bằng cánh tay còn lại, mang theo những ký ức không thể nào quên.
Con đường làng ngày tiễn biệt đã chứng kiến sự ra đi của một chàng trai trẻ và sự trở về của một người lính. Nó lặng lẽ như bao con đường khác trên đất nước này, nhưng chính từ những con đường như thế, Tổ quốc đã có được hòa bình hôm nay.



