Cựu chiến binh

Con đường lên bản

Mỗi lần trở về quê, anh Tuấn đều dừng xe ở đầu bản, lặng lẽ nhìn con đường bê tông uốn mình theo sườn núi. Ít ai biết rằng, nơi con đường phẳng phiu ấy hôm nay từng là một lối mòn đất đỏ, mùa nắng bụi mù, mùa mưa lầy lội.

Lạng Sơn31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường lên bản

Mỗi lần trở về quê, anh Tuấn đều dừng xe ở đầu bản, lặng lẽ nhìn con đường bê tông uốn mình theo sườn núi. Ít ai biết rằng, nơi con đường phẳng phiu ấy hôm nay từng là một lối mòn đất đỏ, mùa nắng bụi mù, mùa mưa lầy lội.

Ngày còn nhỏ, Tuấn cùng lũ bạn phải dậy từ tinh mơ để đi học. Con đường lên bản quanh co, băng qua những con suối và những triền dốc dựng đứng. Có những hôm mưa lớn, nước suối dâng cao, cả nhóm phải ngồi chờ hàng giờ mới dám lội qua. Những đôi dép nhựa mòn vẹt, những chiếc áo ướt sũng và những bước chân bùn đất đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Năm tháng trôi qua, cuộc sống dần đổi thay. Đảng và Nhà nước quan tâm đầu tư xây dựng hạ tầng vùng cao, bà con trong bản cũng đồng lòng hiến đất, góp công, góp sức mở đường. Có người chặt bỏ cả hàng cây lâu năm, có gia đình tự nguyện lùi hàng rào để con đường được rộng hơn. Không ai tính toán thiệt hơn, bởi ai cũng hiểu rằng con đường hôm nay sẽ mở ra tương lai cho con cháu mai sau.

Ngày khởi công, tiếng máy xúc hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng. Những thanh niên khỏe mạnh vận chuyển vật liệu, các bác, các cô chuẩn bị nước uống và bữa cơm cho đội thi công. Người già ngồi bên hiên nhà dõi theo từng mét đường được hoàn thành với ánh mắt đầy hy vọng.

Rồi ngày con đường hoàn thành cũng đến. Chiếc ô tô đầu tiên vào tận bản trong niềm vui vỡ òa của mọi người. Nông sản không còn phải gùi bộ hàng chục cây số mới bán được. Trẻ em đến trường thuận lợi hơn. Người bệnh được đưa đến cơ sở y tế kịp thời. Những chuyến xe chở đầy hàng hóa, tiếng cười của học sinh và nhịp sống mới đã làm cho bản làng thêm rộn rã.

Trở về sau nhiều năm công tác xa quê, Tuấn xúc động khi thấy bản làng đổi khác. Những ngôi nhà kiên cố mọc lên, điện sáng đến từng hộ dân, sóng điện thoại phủ khắp các sườn đồi. Nhưng điều khiến anh tự hào nhất vẫn là con đường lên bản – con đường được xây bằng sự quan tâm của Đảng, Nhà nước và bằng chính tinh thần đoàn kết của người dân quê mình.

Đứng trên con dốc cao nhìn xuống, Tuấn chợt nhận ra con đường ấy không chỉ nối bản làng với thế giới bên ngoài, mà còn nối quá khứ gian khó với hiện tại đổi mới, nối những ước mơ của cha ông với khát vọng của thế hệ trẻ hôm nay.

Con đường lên bản sẽ còn đón biết bao bước chân mới. Trên con đường ấy sẽ có những em nhỏ mang theo cặp sách đến trường, những thanh niên trở về lập nghiệp, những mùa vàng nối tiếp mùa vàng và những ước mơ tiếp tục được viết nên.

Con đường ấy không chỉ được đổ bằng bê tông và đá sỏi, mà còn được kết nối bằng niềm tin, sự đồng lòng và khát vọng vươn lên của những con người yêu quê hương mình.

Thông điệp: Mỗi con đường mở ra là một cánh cửa của hy vọng. Khi lòng dân đồng thuận, ý Đảng hợp với lòng dân, những con đường mới sẽ đưa bản làng ngày càng phát triển, ấm no và hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn