Con đường lửa
Ngày ấy, trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, ở một làng quê nhỏ ven sông có một người nữ thanh niên xung phong tên Lửa. Cái tên nghe vừa lạ vừa ấm, bởi mẹ chị bảo: “Con sinh ra giữa đêm bom đạn, mong con như ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm và soi đường cho mọi người.”
Lửa cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn, cứu thương. Ban ngày, bom cày nát núi rừng; ban đêm, họ thắp những ngọn đèn dầu bé xíu để dẫn xe qua trọng điểm. Có đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, đường bị chia cắt. Lửa xung phong đi trước, cắm từng cọc tiêu, đốt từng bó đuốc. Ánh lửa chập chờn trong mưa gió nhưng không tắt. Nhờ đó, đoàn xe kịp qua an toàn.
Một lần, giữa lúc pháo sáng giội xuống trắng trời, Lửa bị thương. Trước khi ngất đi, chị vẫn cố trao lại ngọn đuốc cho đồng đội và nói khẽ: “Đừng để lửa tắt…” Đồng đội đã đưa chị về trạm xá, còn ngọn đuốc thì được chuyền tay suốt đêm. Khi trời sáng, con đường mở xong. Bên vệ đường, những bông hoa rừng đỏ rực nở lên, như những đốm lửa nhỏ giữa màu xanh đại ngàn.
Sau này, khi hòa bình trở lại, con đường ấy được gọi bằng cái tên thân thương: Đường Hoa Lửa. Người ta bảo, đó không chỉ là hoa rừng, mà là biểu tượng của những con người bình dị đã cháy hết mình cho Tổ quốc.
“Hoa lửa” vì thế trở thành hình ảnh của lý tưởng, niềm tin và sự cống hiến: ngọn lửa có thể nhỏ bé, nhưng khi được thắp lên bằng trái tim, nó sẽ nở thành hoa – thắp sáng cả một chặng đường.



