“Con đường lửa và tiếng hát tuổi đôi mươi”
“Con đường lửa và tiếng hát tuổi đôi mươi”
Bà Lành năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc trắng, bàn tay gầy nhưng vẫn thoăn thoắt đan từng sợi rơm làm chiếc chổi. Mỗi lần nhắc đến tuổi trẻ, bà thường mỉm cười, nhưng trong ánh mắt luôn ánh lên một niềm tự hào xen lẫn nỗi bùi ngùi. Bà từng là Thanh niên xung phong – một trong những “cô gái con trai” của thời đánh Mỹ.
“Ngày đó bà mới tròn mười tám,” bà thường kể cho lũ cháu nghe. “Không ai bắt, nhưng cả làng đi, bà cũng xin mẹ theo. Nghĩ đơn giản: đất nước mình đang bị bom đạn, tuổi trẻ còn khỏe thì phải góp sức.”
Nhiệm vụ của đơn vị bà là mở đường, tải đạn, tải thương trên tuyến Trường Sơn. Ban ngày nắng như đổ lửa, máy bay địch gầm rú trên đầu; ban đêm mưa rừng buốt lạnh, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng đồng đội thở khò khè sau một ngày làm việc kiệt sức.
Có những hôm cả đội phải tranh thủ đào hố, lấp hố bom suốt đêm để xe kịp qua trước sáng. Tay phồng rộp, áo quần cháy xém vì mảnh bom, nhưng ai nấy vẫn động viên nhau:
“Cố chút nữa thôi, xe ra được tiền tuyến là mình thắng.”
Bà kể, có lần máy bay bất ngờ oanh tạc. Một cô bạn cùng tổ của bà – chị Thuỷ – bị đá văng trúng chân, máu chảy đầm đìa. Bà cùng đồng đội chạy đến cõng chị vào hầm, mặc cho đất đá liên tục rơi xuống vai. Khi an toàn, chị Thủy chỉ khẽ cười yếu ớt:
“Đừng lo, tao còn sống để hát cho tụi bay nghe.”
Và thật vậy, đêm hôm đó, giữa rừng Trường Sơn sấm chớp, chị Thủy vẫn khe khẽ hát bài “Cô gái mở đường”. Tiếng hát yếu ớt, run run nhưng lại là nguồn sức mạnh nâng đỡ tinh thần của cả nhóm.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa. Những cô gái Thanh niên xung phong ngày ấy người còn, người mất. Bà Lành mỗi khi nhớ lại vẫn khẽ đưa tay chạm vào vết sẹo cũ trên cánh tay – dấu tích của mảnh bom năm nào. Nhưng bà không buồn, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Tuổi trẻ của bà đã gửi lại Trường Sơn, nhưng bà chưa bao giờ hối hận. Nhờ biết bao người ngã xuống và đứng lên mà hôm nay đất nước mới bình yên.”
Đối với chúng cháu, mỗi câu chuyện bà kể không chỉ là kỷ niệm của một đời người, mà còn là bài học về lòng can đảm, sự hy sinh và niềm tin của thế hệ trẻ thời chiến.



