Con Đường Mang Tên Anh
Ông Nguyễn Hữu Đạt là cựu chiến sĩ đặc công từng tham gia chiến đấu trong những ngày cuối của cuộc kháng chiến. Ông kể về người đồng đội đã hy sinh ngay trước ngày đất nước thống nhất, và sau này tên anh được đặt cho chính con đường quê hương.
Tháng 4 năm 1975, chiến trường miền Nam sục sôi trong những ngày quyết định. Đơn vị của ông Nguyễn Hữu Đạt nhận nhiệm vụ đánh chiếm một vị trí trọng yếu để mở đường cho lực lượng tiến vào nội đô.
Người chỉ huy mũi tiến công là trung đội phó trẻ tuổi Trần Quốc Anh — mới 23 tuổi, nhưng gan dạ và luôn đi đầu trong mọi trận đánh.
Đêm trước giờ xuất kích, anh Quốc Anh ngồi cạnh ông Đạt bên bờ mương, nhìn trời đầy sao rồi nói:
“Tôi chỉ tiếc một điều… là chưa kịp thấy quê mình đổi thay sau chiến tranh.”
Rạng sáng hôm sau, trận đánh nổ ra dữ dội.
Khi đơn vị bị hỏa điểm địch ghìm chặt, anh Quốc Anh đã ôm bộc phá lao lên phá lô cốt mở đường cho đồng đội xung phong.
Anh hy sinh chỉ vài ngày trước ngày toàn thắng.
Sau hòa bình, ông Đạt trở về quê anh Quốc Anh thăm gia đình. Nhiều năm sau, con đường đất đỏ trước làng nơi anh từng lớn lên được trải nhựa và mang tên:
Đường Trần Quốc Anh
Ngày khánh thành, mẹ anh đứng lặng bên tấm biển tên đường, nước mắt rơi không ngừng.
Ông Đạt kể:
“Có những người không trở về quê hương… nhưng cuối cùng đã hóa thành một phần quê hương.”



