Con đường mang tên Bác giữa lòng dân
on đường mang tên Bác giữa lòng dân Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đường Trường Sơn – hay còn gọi là đường Hồ Chí Minh – không chỉ là tuyến vận tải quân sự nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam, mà còn là biểu tượng của ý chí thống nhất đất nước và sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc. Con đường ấy không chỉ được mở bằng cuốc xẻng, mồ hôi và máu của bộ đội, thanh niên xung phong mà còn được dựng nên từ lòng dân sâu nặng với cách mạng và tiền tuyến. Dọc tuyến đường Trường Sơn năm ấy, hàng vạn người dân từ miền núi đến đồng bằng đã âm thầm góp sức cho cuộc kháng chiến. Có người gùi gạo, tải đạn vượt núi cao; có người nhường nhà làm nơi trú quân, bệnh xá hay kho hàng bí mật. Nhiều gia đình sống ven tuyến đường sẵn sàng tháo dỡ hàng rào, chặt tre, hiến gỗ, lấy từng tấm ván trong căn nhà của mình để lót qua những đoạn đường lầy lội cho xe vận tải kịp hành quân ra mặt trận. Vào mùa mưa Trường Sơn, đất đỏ nhão nhoét, xe vận tải thường sa lầy giữa rừng sâu. Để giữ mạch máu giao thông không bị tắc nghẽn, bà con cùng lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm sửa đường, san hố bom, bắc cầu tạm. Có những đêm mưa xối xả, tiếng cuốc xẻng và tiếng gọi nhau kéo xe vang lên không ngớt giữa núi rừng. Người dân quan niệm rất giản dị: “Nhà hỏng có thể dựng lại, nhưng hàng ra chiến trường không thể chậm”. Chính suy nghĩ ấy đã trở thành động lực để mọi người vượt qua gian khổ và hiểm nguy. Nhiều câu chuyện cảm động vẫn còn được nhắc lại đến hôm nay. Có gia đình chỉ có một căn nhà gỗ nhỏ nhưng khi đơn vị vận tải cần vật liệu chống lầy, họ vẫn không ngần ngại tháo cả sàn nhà để lấy ván lót đường. Có những bà mẹ gùi từng gánh sắn, bắp ra ven đường tiếp tế cho bộ đội hành quân xuyên đêm. Những em nhỏ vùng Trường Sơn làm liên lạc, dẫn đường, tiếp nước cho xe qua dốc. Tất cả đều chung một niềm tin rằng miền Nam nhất định sẽ được giải phóng, đất nước nhất định sẽ thống nhất. Con đường Trường Sơn vì thế không chỉ là công trình quân sự kỳ vĩ mà còn là “con đường lòng dân”. Mỗi mét đường đều thấm đẫm mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh của biết bao con người bình dị. Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã ngã xuống để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy. Có những người mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn khi tuổi đời còn rất trẻ. Dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù, đường Trường Sơn vẫn vươn dài như ý chí của dân tộc Việt Nam. Địch càng đánh phá ác liệt, con đường càng được mở rộng. Ban ngày bom cày đạn xới, ban đêm lực lượng mở đường lại xuất hiện sửa chữa và thông xe. Chính sức mạnh từ lòng dân đã tạo nên kỳ tích mà nhiều nhà nghiên cứu quân sự thế giới phải thừa nhận là một trong những hệ thống vận tải quân sự đặc biệt nhất trong lịch sử chiến tranh hiện đại. Ngày nay, khi nhắc về đường Hồ Chí Minh huyền thoại, người ta không chỉ nhớ đến những đoàn xe vượt Trường Sơn hay những chiến công ngoài mặt trận, mà còn nhớ đến những người dân bình dị đã góp từng tấm ván, từng bữa cơm, từng giọt mồ hôi cho ngày đất nước thống nhất. Con đường ấy mãi mãi là biểu tượng của tinh thần yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và sức mạnh đoàn kết của nhân dân Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.



