CON ĐƯỜNG MANG TÊN CHỊ
Đêm ấy, con đường bị bom cày xới, đất đá ngổn ngang. Chị cùng đồng đội lao ra, vừa nép mình tránh máy bay, vừa vội vã san lấp từng hố bom. Gương mặt ai cũng lấm lem, nhưng ánh mắt thì sáng và kiên định.
Một tiếng nổ lớn vang lên khi chị còn đang dang tay kéo bao đất. Đồng đội kịp chạy tới, nhưng chị đã nằm lại giữa chính con đường mình đang gìn giữ. Không ai kịp khóc, họ lại tiếp tục công việc, bởi tuyến đường không thể bị gián đoạn.
Nhiều năm sau, con đường ấy được đặt theo tên chị. Người qua lại mỗi ngày, ít ai biết rằng dưới lớp đất bằng phẳng kia là cả một tuổi trẻ đã hóa thành bất tử.



