Con Đường Mang Tên Mùa Xuân
Sau chiến tranh, người dân một ngôi làng quyết định đặt tên con đường mới là “Đường Mùa Xuân”. Đó từng là nơi bộ đội hành quân ra trận năm xưa.
Ngày khánh thành đường, một cựu chiến binh đứng rất lâu bên hàng cây mới trồng. Ông nhớ lại những đêm hành quân trong mưa bom, nhớ những người đồng đội mãi mãi không trở về.
Một cậu bé chạy ngang hỏi:
“Sao ông khóc?”
Ông xoa đầu cậu rồi cười:
“Vì ngày xưa nơi này toàn khói lửa… còn bây giờ có tiếng trẻ con chơi đùa.”
Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất mà thế hệ thời hoa lửa đã đánh đổi cả tuổi trẻ để giành lấy.



