CON ĐƯỜNG MANG TÊN TUỔI TRẺ
Con đường Trường Sơn quanh co, gập ghềnh, ngày nào cũng bị bom cày xới. Nhưng cứ hễ bom vừa dứt, những chiếc áo xanh lại xuất hiện.
Tổ của anh Minh phụ trách đoạn đường khó nhất. Đất đá lở liên tục, cây đổ ngổn ngang. Có hôm, mọi người vừa san xong thì máy bay lại đến. Đường lại hỏng.
Một bạn trẻ thở dài:
– Không biết bao giờ mới làm xong anh nhỉ?
Anh Minh mỉm cười:
– Còn chúng ta ở đây thì con đường sẽ còn được nối dài.
Đêm xuống, dưới ánh đuốc, từng nhát cuốc lại vang lên đều đặn. Mồ hôi hòa cùng bùn đất. Không ai nghĩ đến mệt mỏi.
Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua đoạn đường ấy, mọi người đứng nhìn theo thật lâu. Con đường ấy không chỉ được làm bằng đất đá, mà còn bằng tuổi trẻ, niềm tin và lòng dũng cảm.


