Con Đường Máu
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ vận chuyển vũ khí qua một khu rừng sâu. Con đường ấy không có tên, nhưng chúng tôi gọi nó là con đường máu.
Không phải vì cái tên đáng sợ, mà vì mỗi đoạn đường đều gắn với một sự hy sinh. Có những người vừa đi hôm trước, hôm sau đã không còn trở về.
Chúng tôi phải đi vào ban đêm, tránh sự phát hiện của địch. Mỗi bước chân đều phải nhẹ, mỗi tiếng động đều có thể đổi bằng mạng sống.
Một lần, chúng tôi bị phục kích. Đạn bay khắp nơi, nhiều người ngã xuống. Nhưng điều khiến tôi không quên là có một đồng đội dù đã bị thương vẫn cố ôm chặt thùng đạn, không để rơi vào tay địch.
Tôi sống sót, bước ra khỏi con đường ấy với trái tim nặng trĩu. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ từng gốc cây, từng khúc đường, như nhớ về những người đã mãi mãi nằm lại nơi đó.


