Con đường máu
Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn trở thành "con đường máu" để chi viện cho Thành cổ. Mỗi đêm, hàng trăm chiến sĩ trẻ – phần lớn là sinh viên từ các trường đại học ở Hà Nội – vừa rời ghế nhà trường đã khoác ba lô, bơi qua sông dưới làn mưa bom pháo sáng để vào trận địa.
Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn trở thành "con đường máu" để chi viện cho Thành cổ. Mỗi đêm, hàng trăm chiến sĩ trẻ – phần lớn là sinh viên từ các trường đại học ở Hà Nội – vừa rời ghế nhà trường đã khoác ba lô, bơi qua sông dưới làn mưa bom pháo sáng để vào trận địa.
Anh Thành là một "lính cũ" dạn dày kinh nghiệm, được giao nhiệm vụ đón các tân binh ở bến vượt. Đêm đó, anh đón một tiểu đội lính trẻ vừa mới từ miền Bắc vào. Trong số đó có Minh, một chàng sinh viên khoa Văn với gương mặt thư sinh và cặp kính cận dày.
Vừa đặt chân lên bờ sông phía Thành cổ, giữa tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc, Minh thở hổn hển, môi khô khốc vì khát và mệt. Anh Thành vội tháo chiếc bi-đông nước bên hông, đưa cho Minh: "Uống đi em, lấy sức mà vào chốt. Trong kia ác liệt lắm!".
Minh đón lấy, định uống nhưng rồi lại dừng lại, đưa cho người bạn bên cạnh: "Bạn uống trước đi, tôi vẫn chịu được". Chiếc bi-đông cứ thế chuyền tay nhau qua cả tiểu đội, mỗi người chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ để dành cho bạn mình. Cuối cùng, khi quay lại tay Minh, chiếc bi-đông đã cạn. Minh cười rạng rỡ, ánh mắt sáng lên dưới ánh pháo sáng: "Cảm ơn anh Thành, em chỉ cần ngửi hơi nước là thấy khỏe rồi!".
Chỉ hai tiếng sau, một đợt pháo kích dữ dội dội xuống trận địa. Minh đã anh dũng hy sinh khi đang cùng đồng đội đẩy lùi một đợt tấn công của xe tăng địch. Lúc anh Thành tìm thấy Minh, trong túi áo anh vẫn còn nguyên tấm ảnh gia đình và một đóa hoa cỏ may khô.
Ngụm nước trong chiếc bi-đông đêm ấy trở thành ngụm nước cuối cùng của tình đồng đội, và nụ cười của người sinh viên trẻ ấy đã hòa vào sóng nước Thạch Hãn, trở thành một phần của huyền thoại 81 ngày đêm.


