Con Đường Máu
Con đường xuyên rừng là tuyến vận chuyển quan trọng ra tiền tuyến. Ban ngày, máy bay địch liên tục ném bom khiến mặt đường đầy hố sâu. Ban đêm, các chiến sĩ thanh niên xung phong lại lặng lẽ san lấp để xe có thể tiếp tục đi.
Hương, cô gái mới hai mươi tuổi, là người luôn có mặt đầu tiên mỗi khi có lệnh sửa đường. Đôi bàn tay cô đầy vết chai vì cầm cuốc, cầm xẻng suốt nhiều tháng.
Một lần, trong lúc đang lấp hố bom, tiếng còi báo động vang lên. Mọi người chạy vào hầm trú ẩn, nhưng Hương phát hiện một em nhỏ bị mắc kẹt gần đó. Không chút do dự, cô lao ra đưa em vào nơi an toàn. Ngay sau đó, một quả bom rơi xuống vị trí cũ.
Hành động dũng cảm của Hương được đồng đội ghi nhớ mãi. Con đường ấy sau này được gọi bằng cái tên "Con đường máu", bởi biết bao người đã hy sinh để giữ cho mạch giao thông không bao giờ bị cắt đứt.



