Con đường máu của thanh niên xung phong
Ở tuyến hậu cần gần Lào Cai, một con đường nhỏ trở thành tuyến vận chuyển chính ra mặt trận. Mỗi ngày, hàng trăm lượt thanh niên xung phong gùi hàng, chuyển đạn, tải thương.
Bom đạn khiến con đường bị cày xới liên tục. Nhưng cứ bị phá là lại được sửa.
Chị Nguyễn Thị Lan – một nữ thanh niên xung phong – đã nhiều lần thoát chết. Có lần, quả pháo rơi ngay bên cạnh, đất đá vùi lấp, nhưng chị vẫn bò dậy tiếp tục công việc.
Một đêm, khi đang đưa thương binh về tuyến sau, chị và đồng đội bị pháo kích. Chị lấy thân mình che cho người bị thương. Khi đồng đội kéo được người thương binh ra, chị đã không còn nữa.
Con đường ấy sau này được gọi là “con đường máu”, nhưng cũng là con đường của ý chí và lòng dũng cảm.



