Con Đường Máu Qua Đồng Lau
Câu chuyện được ông Trần Văn Lâm kể lại trong buổi họp mặt cựu chiến binh tại địa phương. Đây là ký ức về những chuyến giao liên nguy hiểm xuyên qua vùng địch kiểm soát để đưa tài liệu và dẫn cán bộ vượt qua các cuộc càn quét ác liệt.
Năm 1972, vùng quê miền Tây Nam Bộ chìm trong những trận càn liên tiếp của địch. Những con đường làng bị kiểm soát gắt gao, ban đêm pháo sáng soi trắng cả cánh đồng.
Khi ấy, ông Lâm mới 19 tuổi và làm nhiệm vụ giao liên cho đơn vị. Công việc của ông là dẫn đường cho cán bộ qua các tuyến đồng lau và kênh rạch bí mật để tránh sự truy đuổi của địch.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Chí – một chiến sĩ từng sống nhiều năm ở vùng này nên rất thông thuộc địa hình. Anh thường dẫn đầu mỗi khi đơn vị phải vượt qua những khu vực nguy hiểm.
Một đêm cuối mùa khô, ông Lâm và anh Chí nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ cấp trên vượt qua cánh đồng lau để đến căn cứ trước khi trời sáng.
Con đường đi rất nguy hiểm vì khu vực này vừa bị địch lập thêm trạm phục kích. Cả ba người phải men theo những bờ ruộng nhỏ giữa đồng lau cao quá đầu người.
Giữa đêm tối, tiếng chó sủa và ánh đèn pin bất ngờ xuất hiện phía trước. Một toán lính địch đang tiến lại gần khu vực họ ẩn nấp.
Biết không thể quay lui, anh Chí quyết định dẫn địch sang hướng khác để bảo vệ cán bộ và ông Lâm tiếp tục di chuyển.
Ông Lâm xúc động kể:
“Anh Chí nói chỉ cần đưa được cán bộ ra khỏi vòng vây thì có hy sinh cũng đáng.”
Ngay sau đó, anh Chí cố tình gây tiếng động phía bờ kênh rồi nổ súng đánh lạc hướng quân địch. Tiếng súng vang lên dữ dội giữa cánh đồng lau tối đen.
Nhờ vậy, ông Lâm đã đưa được cán bộ thoát khỏi vòng vây an toàn. Nhưng khi đồng đội quay lại tìm, anh Chí đã hy sinh giữa cánh đồng đầy khói súng.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Lâm nhiều lần trở lại con đường đồng lau năm xưa và vẫn nhớ mãi người đồng đội đã ngã xuống để bảo vệ nhiệm vụ cách mạng.



