Con đường máu và hoa
Con đường nhỏ xuyên qua cánh rừng già chỉ rộng vừa một chiếc xe thồ, ngoằn ngoèo như sợi chỉ vắt qua núi. Bộ đội gọi đó là “con đường máu và hoa”. Máu vì nơi đây đã thấm biết bao mồ hôi, xương máu của những người mở đường, giữ đường. Hoa vì mỗi độ xuân về, hai bên lối đi lại rực lên những bụi sim tím, mua trắng, như muốn che đi dấu tích tàn khốc của chiến tranh.
Sáng hôm ấy, tổ vận tải của Lợi nhận nhiệm vụ chuyển hàng gấp cho mặt trận. Trời còn mờ sương, con đường ướt đẫm nước mưa đêm qua, trơn trượt và nặng nề. Lợi đẩy chiếc xe thồ chở đầy đạn dược, vai áo ướt sũng, lưng đau rát, nhưng ánh mắt thì sáng và quyết liệt.
Đi được nửa đường, tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
– “Tản ra!” – ai đó hô lớn.
Mọi người lao nhanh vào ven rừng. Bom trút xuống, đất đá tung lên như bão. Khi khói bụi tan đi, con đường chi chít hố bom mới. Một đồng đội của Lợi bị thương ở chân, máu chảy đỏ cả ống quần.
Không kịp nghĩ ngợi, Lợi xé băng cá nhân băng tạm cho bạn, rồi cùng mọi người khiêng anh vào hốc đá.
– “Để tôi ở lại với cậu ấy, mấy anh cứ chuyển hàng đi!”
Một chiến sĩ nói.
Lợi lắc đầu:
– “Hàng không đến kịp, bộ đội ngoài kia nguy hiểm hơn. Để tôi cõng anh ấy đi tiếp.”
Nói rồi, anh cúi xuống, cõng đồng đội lên lưng. Con đường vốn đã khó, giờ càng khó hơn gấp bội. Mỗi bước đi như dẫm lên chính sức lực cuối cùng của mình. Nhưng Lợi không dừng lại. Anh nghĩ đến những người lính đang chờ đạn ngoài trận địa, nghĩ đến lời thề khi nhập ngũ: “Còn thở là còn đi.”
Buổi trưa, khi tổ vận tải đến được điểm tập kết, mọi người mới thở phào. Đạn dược được bàn giao kịp thời. Người đồng đội bị thương cũng được chuyển về trạm quân y an toàn. Lợi ngồi bệt xuống đất, mồ hôi hòa lẫn với bùn, tay chân run rẩy vì kiệt sức.
Chiều về, trên con đường máu và hoa, những bông sim tím vẫn lặng lẽ nở. Giữa hố bom loang lổ, sắc hoa hiện lên bình thản và dịu dàng đến lạ. Lợi nhìn chúng, bất giác mỉm cười. Anh hiểu, con đường này không chỉ ghi dấu hy sinh, mà còn mang theo khát vọng sống, khát vọng hòa bình của cả một dân tộc.
Máu có thể đổ xuống, nhưng hoa vẫn nở. Và chính từ những con đường như thế, đất nước đã đi tới ngày toàn thắng.



