Con đường máu và lời thề tuổi hai mươi
Vinh vừa tròn hai mươi tuổi thì nhập ngũ. Anh tạm biệt mẹ, vai khoác ba lô, bước lên con đường đất đỏ dẫn vào chiến khu. Con đường ấy ngắn ngày thường, nhưng trong chiến tranh lại trở thành “con đường máu”, nơi bom đạn trút xuống không ngơi nghỉ.
Đơn vị Vinh nhận nhiệm vụ mở đường tiếp tế trong đêm. Bom đánh sập lối cũ, cả đơn vị phải dùng tay đào đất, chuyển từng bao gạo, từng thùng đạn qua bãi trống. Mỗi lần nghe tiếng máy bay rền rĩ, tất cả lại nằm rạp xuống, tim đập dồn dập như muốn vỡ.
Trong một đợt ném bom, người chỉ huy bị thương nặng. Vinh không do dự, xé áo băng vết thương, cõng chỉ huy vượt qua đoạn đường nguy hiểm nhất. Đạn nổ ngay sát lưng, đất đá văng đầy mặt, nhưng Vinh chỉ nghĩ đến lời thề ngày nhập ngũ: “Còn người, còn đường.”
Chỉ huy sống sót, con đường được thông, hàng hóa đến kịp tiền tuyến. Vài ngày sau, Vinh hy sinh trong một trận đánh khác. Con đường đất đỏ ấy về sau được gọi là “đường tuổi hai mươi” – con đường thấm máu nhưng sáng lên lý tưởng của bao người lính trẻ.



