Anh hùng Lực lượng vũ trang

Con đường mở bằng tuổi trẻ

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Thùy Linh – Bí thư chi Đoàn xóm Đồng Giai (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi được hỏi điều gì khiến bác nhớ nhất trong những năm tháng chiến đấu, bác Trần Phúc Hoan trầm ngâm một lúc rồi kể về những cuộc hành quân mở đường giữa đại ngàn Trường Sơn.

"Đầu năm 1972, đơn vị bác được giao một nhiệm vụ rất quan trọng, đó là mở đường từ Campuchia tiến vào miền Nam để chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng đất nước. Ngày ấy, con đường đâu có sẵn như bây giờ. Có đoạn chỉ toàn rừng già, cây cối um tùm, dốc cao, suối sâu, vậy mà bộ đội vẫn phải tìm đường, mở đường để các đơn vị phía sau tiếp tục hành quân."

Bác bảo, đó không đơn thuần là mở một lối đi giữa núi rừng.

Mỗi nhát cuốc, mỗi bước chân của người lính đều đang góp phần mở ra con đường tiến đến ngày thống nhất non sông.

Những đoàn quân nối nhau băng rừng, vượt suối, có khi đi suốt nhiều ngày không nhìn thấy một mái nhà. Ai cũng mang trên vai ba lô, súng đạn và cả niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Dẫu biết phía trước là bom đạn, là sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng không một ai chùn bước.

Bác xúc động nhớ lại:

"Thời đó, chẳng ai dám chắc mình có còn sống để trở về gặp gia đình hay không. Nhưng điều kỳ lạ là chẳng mấy ai nghĩ đến điều ấy. Chúng tôi chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ, làm sao để đoàn quân tiến nhanh hơn, để đất nước sớm được hòa bình."

Đến hôm nay, mỗi lần nhớ về con đường năm ấy, bác vẫn tin rằng đó là con đường đẹp nhất trong cuộc đời mình. Không phải vì nó rộng hay bằng phẳng, mà bởi trên con đường ấy có mồ hôi, có máu, có tuổi xuân và cả niềm tin son sắt của biết bao người lính đã cống hiến tất cả vì độc lập của dân tộc.

Lời nhắn gửi của bác Trần Phúc Hoan

"Các cháu đi trên những con đường rộng đẹp hôm nay có thể không biết rằng, để có được cuộc sống hòa bình này, đã có biết bao con đường được mở bằng mồ hôi, bằng máu và cả tuổi trẻ của lớp người đi trước. Bác không mong các cháu phải trải qua chiến tranh như chúng bác, bác chỉ mong các cháu biết trân trọng những gì mình đang có, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước. Nếu mỗi người đều cố gắng góp một phần nhỏ của mình thì các cháu cũng đang xây nên những 'con đường' mới cho tương lai của quê hương và Tổ quốc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con đường mở bằng tuổi trẻ | Câu chuyện thời hoa lửa