Thân nhân liệt sĩ, người có công

Con đường mở bằng tuổi xuân (1)

Hải Phòng26/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường mở bằng tuổi xuân

Nguyễn Thị Hòa sinh năm 1948 tại huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng, trong một gia đình nông dân ven sông. Tuổi thơ của Hòa gắn với bãi bồi, hàng tre và những buổi theo mẹ ra đồng cấy lúa. Cô là chị cả trong nhà, sớm biết chăm em, biết gánh nước, nhóm bếp và quen với cuộc sống giản dị của miền quê biển gió.

Năm 1968, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Hòa xung phong gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày lên đường, mẹ gói cho con gái một túi gạo rang và chiếc khăn tay thêu vội. Hòa ôm mẹ thật lâu rồi nói:
“Con đi mở đường cho bộ đội, mai này thống nhất con sẽ về làm ruộng với mẹ.”

Từ Kiến Thụy, cô gái nhỏ theo đơn vị hành quân lên tuyến Trường Sơn. Công việc của Hòa là san lấp hố bom, phát quang rừng rậm, gùi đạn và dẫn đường cho xe qua trọng điểm. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm ra đường làm việc. Mỗi nhát cuốc, mỗi chuyến gùi đều gắn với hiểm nguy, nhưng Hòa chưa bao giờ chùn bước.

Đồng đội nhớ về Hòa với dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Trong lán nghỉ, cô thường chia phần lương khô của mình cho bạn bị sốt rét, rồi hát khe khẽ những câu dân ca vùng biển để mọi người quên đi tiếng bom.
Có lần, sau một trận oanh tạc, con đường bị cày nát, đơn vị chưa kịp sửa xong thì xe quân sự cần vượt qua gấp. Hòa là người xung phong ra trước, cắm tiêu dẫn lối trong đêm mưa. Dưới ánh pháo sáng, dáng cô thấp thoáng như một chấm nhỏ giữa rừng già.

Năm 1969, trong một lần làm nhiệm vụ tại trọng điểm Trường Sơn, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống đoạn đường đơn vị đang sửa chữa. Đất đá đổ sập, khói lửa mù mịt. Khi đồng đội tìm thấy Hòa, cô đã hy sinh bên chiếc cuốc và túi thuốc cá nhân chưa kịp mở.

Tin Hòa ngã xuống được gửi về Kiến Thụy trong một buổi chiều gió bấc. Mẹ cô ngồi lặng bên hiên nhà, nhìn con đường làng hun hút mà nước mắt rơi không thành tiếng. Người con gái năm nào còn gánh nước, chăn trâu, giờ đã nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn.

Hòa không cầm súng, nhưng đã đi giữa bom rơi đạn nổ để giữ mạch máu giao thông cho chiến trường. Tuổi hai mươi của cô gửi lại rừng núi, để những đoàn xe tiếp tục đi, để đất nước sớm có ngày thống nhất.

Con đường Trường Sơn hôm nay xanh lại cỏ cây, nhưng dưới mỗi tấc đất vẫn còn in dấu chân của những cô gái thanh niên xung phong như Nguyễn Thị Hòa –
mở đường bằng chính tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn