Con đường mở giữa đại ngàn Trường Sơn
Năm 1949, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn cam go, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hòa mới 21 tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, miền Trung là một chiến trường phức tạp với nhiều căn cứ kháng chiến nằm sâu trong rừng núi, việc vận chuyển lương thực và vũ khí gặp vô vàn khó khăn.
Đội thanh niên xung phong của ông được giao nhiệm vụ mở một tuyến đường mới xuyên qua vùng rừng núi hiểm trở để nối các căn cứ kháng chiến. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực tế lại vô cùng gian khổ. Họ chỉ có những chiếc cuốc, xẻng thô sơ và dao rừng để phát cây, san đất, dựng cầu tạm qua suối.
Ban ngày, máy bay địch thường xuyên tuần tra và bắn phá nên họ phải làm việc chủ yếu vào ban đêm. Có những hôm trời mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, cả đội vẫn phải tiếp tục làm việc để kịp tiến độ.
Sau nhiều tháng lao động không ngừng nghỉ, con đường xuyên rừng cuối cùng cũng được hoàn thành. Tuyến đường này sau đó trở thành mạch vận tải quan trọng, giúp bộ đội vận chuyển lương thực và vũ khí an toàn giữa các căn cứ kháng chiến.
Đối với ông Hòa, đó không chỉ là một con đường trong rừng mà còn là con đường của niềm tin và khát vọng độc lập của cả một thế hệ thanh niên thời chiến.


