Con Đường Mở Giữa Mưa Bom
Những năm kháng chiến, tôi là một thanh niên xung phong, rời quê Khánh Thiện để đi đến những nơi cần sức người nhất. Công việc của chúng tôi không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy—mở đường, san lấp hố bom, giữ cho tuyến giao thông không bị gián đoạn.
Tôi còn nhớ một đoạn đường ở vùng đồi, nơi xe vận tải thường xuyên qua lại để chở hàng ra phía trước. Địch biết rõ tầm quan trọng của con đường này nên đánh phá liên tục. Có những ngày, vừa san lấp xong hố bom thì lại bị đánh tiếp, đất đá tung lên, khói bụi mù mịt.
Một buổi chiều, sau một trận bom dữ dội, con đường gần như bị cắt đứt hoàn toàn. Đơn vị xe phía sau đang chờ, nếu không thông đường kịp, cả đoàn sẽ bị ùn lại, rất nguy hiểm. Chúng tôi lập tức lao vào làm việc, bất chấp đất còn nóng và nguy cơ bom quay lại.
Người cuốc đất, người khiêng đá, người san mặt đường. Tay ai cũng phồng rộp, quần áo lấm lem, nhưng không ai dừng lại. Đang làm thì còi báo động vang lên—máy bay địch quay lại. Tất cả nhanh chóng tản ra ẩn nấp.
Tiếng bom lại nổ, đất rung lên từng hồi. Tôi nằm ép sát xuống đất, tim đập mạnh, chỉ mong đợt này qua nhanh để còn tiếp tục công việc. Khi tiếng bom vừa dứt, chúng tôi lại chạy ra đường, tiếp tục làm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Trời dần tối, con đường cuối cùng cũng được nối lại. Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua, mọi người đứng nép sang một bên, nhìn theo mà lòng nhẹ đi. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu rằng công sức của mình đã không uổng.
Giờ đây, khi đi trên những con đường bằng phẳng, ít ai biết rằng đã có những con đường từng được giữ gìn bằng mồ hôi, công sức và cả sự dũng cảm của những thanh niên xung phong năm ấy. Với tôi, đó không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là quãng đời mà tôi luôn tự hào khi nhớ lại.



