Bài viết

CON ĐƯỜNG MỞ GIỮA MƯA BOM

Câu chuyện kể về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của bà Nguyễn Thị Hoa cùng các đồng đội Thanh niên xung phong. Giữa mưa bom, bão đạn, họ đã không quản hiểm nguy để mở đường, vận chuyển hàng hóa và bảo đảm mạch máu giao thông phục vụ chiến trường. Đó là những con người bình dị nhưng đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc

Đồng Nai09/06/2026Bùi Tiến Phát (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, bà Nguyễn Thị Hoa vẫn cẩn thận lưu giữ chiếc cuốc đã theo bà suốt những năm tháng chiến tranh.

Mỗi lần nhìn thấy chiếc cuốc ấy, ký ức về một thời tuổi trẻ lại hiện về trong tâm trí bà.

Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, Nguyễn Thị Hoa viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.

Ngày chia tay gia đình, mẹ bà vừa lau nước mắt vừa dặn:

"Con đi vì Tổ quốc, mẹ ở nhà sẽ luôn tự hào về con."

Mang theo lời dặn ấy, cô gái trẻ lên đường.

Nhiệm vụ của đơn vị là mở đường, san lấp hố bom và bảo đảm các tuyến vận tải luôn thông suốt để đưa lương thực, vũ khí ra tiền tuyến.

Đó là công việc vô cùng nguy hiểm.

Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá.

Ban đêm, các đội Thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt để sửa đường.

Có những hôm vừa lấp xong hố bom này thì hố bom khác lại xuất hiện.

Có những đoạn đường phải sửa đi sửa lại hàng chục lần.

Nhưng không ai nản chí.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận tin một cây cầu tạm trên tuyến vận tải vừa bị bom đánh sập.

Nếu không khắc phục kịp thời, đoàn xe tiếp tế cho chiến trường sẽ bị đình trệ.

Không ai bảo ai, tất cả lập tức lên đường.

Mưa xối xả.

Đất đá nhão nhoét.

Tiếng máy bay vẫn gầm rú trên bầu trời.

Dưới ánh đèn pin mờ nhạt, những bàn tay trẻ tuổi vẫn miệt mài xúc đất, khiêng đá, dựng lại từng nhịp cầu.

Giữa lúc công việc đang gấp rút, một loạt bom tiếp tục trút xuống khu vực gần đó.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi mịt mù.

Nhiều người bị thương.

Nhưng ngay khi đợt bom vừa kết thúc, mọi người lại tiếp tục làm việc.

Bà Hoa nhớ mãi câu nói của người đội trưởng năm ấy:

"Đường có thể bị đánh sập, nhưng ý chí của Thanh niên xung phong thì không bao giờ gục ngã."

Đến gần sáng, cây cầu tạm được khôi phục.

Đoàn xe chở hàng tiếp tế tiếp tục lăn bánh ra tiền tuyến.

Nhìn những ánh đèn xe khuất dần trong màn đêm, ai nấy đều mỉm cười dù quần áo lấm đầy bùn đất.

Sau chiến tranh, bà Hoa trở về quê hương.

Chiếc cuốc năm nào được bà giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng.

Đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Ngày nay, mỗi lần gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, bà thường kể lại câu chuyện ấy với niềm tự hào:

"Chúng tôi không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng mỗi con đường được thông suốt, mỗi chuyến xe đến được chiến trường đều có công sức của lực lượng Thanh niên xung phong."

Nghe những lời tâm sự ấy, thế hệ trẻ càng hiểu hơn giá trị của hòa bình và những hy sinh thầm lặng của lớp người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn