Con đường mọc lên từ tiếng cuốc đêm
Trong những năm làm nhiệm vụ công binh tại tuyến vận tải miền Tây Quảng Bình, ông Lê Ngọc Sơn và đồng đội đã nhiều lần sửa đường ngay trong đêm để đảm bảo xe quân sự lưu thông. Tiếng cuốc, tiếng xẻng giữa màn đêm trở thành âm thanh quen thuộc của chiến trường. Một đêm mở đường dưới mưa bom là ký ức ông không bao giờ quên.
Chiến trường Trường Sơn những năm chống Mỹ có những con đường gần như được “mọc lên” mỗi đêm từ bàn tay người lính công binh.
Ông Sơn kể rằng đơn vị ông thường làm việc khi trời tối để tránh máy bay địch phát hiện. Ban ngày bom đánh hỏng đường, ban đêm anh em lại ra sửa.
Ông kể:
“Có đêm vừa lấp xong hố bom thì sáng ra lại bị đánh tiếp.”
Một lần tại khu vực Bãi Dinh, Quảng Bình, đoàn xe chở thương binh bị mắc kẹt vì con đường phía trước bị bom cắt đứt.
Không chờ mệnh lệnh lâu, cả đơn vị lập tức mang cuốc xẻng lao ra giữa đêm mưa.
Tiếng cuốc bổ xuống đất hòa cùng tiếng máy bay vọng xa xa.
Ông Sơn nhớ lại:
“Ai cũng làm quên mệt, chỉ mong mở đường thật nhanh.”
Có chiến sĩ bị đất đá văng trúng vai vẫn tiếp tục đào. Người khác cởi áo che cho đồng đội đang sốt rét run cầm cập.
Đến gần sáng, con đường tạm cuối cùng cũng hoàn thành. Đoàn xe thương binh tiếp tục lăn bánh trong tiếng reo vui nhỏ nghẹn của anh em công binh.
Ông bảo mỗi nhát cuốc đêm ấy như góp một phần nhỏ vào con đường đi tới hòa bình.


