Con đường mới trên núi cao Sùng Đô
Sùng Đô hôm nay đang khoác lên mình một diện mạo mới với những con đường bê tông sạch đẹp nối dài qua các bản làng, những ngôi trường khang trang và những đồi chè Shan tuyết xanh mướt giữa núi rừng Tây Bắc. Nhưng để có được sự đổi thay ấy là biết bao công sức và sự hy sinh thầm lặng của những con người vùng cao.
Ông Vàng A Chứ là một trong những người mà bà con trong bản luôn nhắc đến với sự kính trọng. Dù không phải là người nổi tiếng, nhưng đối với người dân nơi đây, ông chính là một tấm gương sáng về tinh thần vượt khó và hết lòng vì cộng đồng.
Ngày trước, con đường từ trung tâm xã vào bản chỉ là lối đất nhỏ men theo sườn núi. Mùa nắng còn có thể đi bộ, nhưng mùa mưa thì bùn đất trơn trượt, nhiều đoạn bị sạt lở khiến việc đi lại vô cùng nguy hiểm. Trẻ em đến trường phải dậy từ sáng sớm, nhiều hôm ngã bùn lấm lem cả quần áo. Người dân muốn mang nông sản đi bán cũng rất vất vả.
Nhìn thấy cuộc sống khó khăn ấy, ông Vàng A Chứ luôn mong muốn bản làng có một con đường mới để người dân đi lại thuận tiện hơn. Khi địa phương phát động phong trào làm đường nông thôn mới, ông là người đầu tiên tự nguyện hiến đất và vận động bà con cùng tham gia.
Ban đầu, nhiều người còn lo lắng vì cuộc sống còn khó khăn, ai cũng tiếc đất, tiếc công sức. Nhưng ông Chứ đã kiên trì đến từng nhà giải thích rằng nếu có đường đẹp thì trẻ em sẽ đến trường dễ hơn, chè Shan tuyết bán được giá hơn và cuộc sống sẽ phát triển hơn trước.
Không chỉ vận động bằng lời nói, ông còn trực tiếp tham gia lao động cùng mọi người. Dù tuổi đã cao nhưng mỗi ngày ông vẫn có mặt từ sớm để đào đất, vận chuyển đá và giúp bà con san đường. Có hôm trời mưa lạnh, quần áo ướt sũng nhưng ông vẫn động viên mọi người cố gắng hoàn thành công việc.
Nhờ tinh thần đoàn kết ấy, con đường mới cuối cùng cũng hoàn thành trong niềm vui của cả bản. Ngày con đường được đưa vào sử dụng, nhìn lũ trẻ tung tăng đến trường trên mặt đường bê tông sạch đẹp, nhiều người dân đã xúc động rơi nước mắt.
Từ khi có đường mới, cuộc sống của người dân Sùng Đô cũng thay đổi từng ngày. Chè Shan tuyết được vận chuyển thuận lợi hơn, nhiều hộ gia đình phát triển kinh tế khá giả hơn trước. Những chuyến xe chở hàng, chở học sinh không còn phải vượt qua những con đường lầy lội như trước kia nữa.
Câu chuyện của ông Vàng A Chứ giúp em hiểu rằng để quê hương phát triển không chỉ cần những điều lớn lao, mà cần cả những con người bình dị luôn biết nghĩ cho cộng đồng và sẵn sàng cống hiến vì quê hương.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em càng phải biết trân trọng những thành quả mà thế hệ đi trước đã xây dựng. Noi gương những người đi trước, tuổi trẻ Sùng Đô hôm nay sẽ tiếp tục học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.



