Con đường mòn
Con đường mòn dẫn lên chốt nhỏ đến mức hai người đi cạnh nhau cũng khó. Nó ngoằn ngoèo qua sườn núi, len giữa bụi cây thấp và những tảng đá xám lạnh.
Chúng tôi đi qua con đường ấy gần như mỗi ngày. Ban đầu, ai cũng ghét nó – trơn, dốc, và dài tưởng như không có điểm cuối.
Nhưng dần dần, con đường trở thành thứ quen thuộc. Đi nhiều đến mức chỉ cần nhìn một vết đá, một gốc cây là biết đã đi được bao xa.
Trong tiểu đội có anh Lợi – người lúc nào cũng đi cuối hàng. Anh nói đi cuối dễ quan sát, nhưng chúng tôi biết anh làm vậy để nhắc nhở những người đi sau giữ khoảng cách.
Một hôm, khi nghỉ chân giữa đường, anh nói:
“Mai mốt hòa bình, chắc anh vẫn nhớ con đường này.”
Tôi cười:
“Nhớ làm gì cái đường khó đi thế?”
Anh đáp:
“Vì nó dẫn về phía có đồng đội.”
Câu nói khiến mọi người im lặng.
Một ngày nọ, trong lúc di chuyển, chúng tôi nghe tiếng nổ từ phía trước. Đơn vị lập tức dừng lại, tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Sau khi kiểm tra, chúng tôi phát hiện một đoạn đường vừa bị phá.
Con đường mòn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Một khoảng đất bị xới tung, đá lăn xuống sườn núi. Chúng tôi phải men theo lối khác vòng qua.
Tối hôm đó, khi quay lại, anh Lợi đứng nhìn đoạn đường cũ rất lâu.
Anh nói khẽ:
“Đường vẫn còn. Chỉ là mình phải đi chậm hơn.”
Sau này, tôi mới hiểu. Không chỉ con đường trên núi, mà nhiều con đường trong đời cũng như vậy.
Có những đoạn bị phá vỡ, buộc ta phải vòng qua.
Nhưng nếu còn bước tiếp, con đường vẫn tồn tại.


