Con đường mòn giữa lòng thành
Phan Văn Hợi là một người làm nghề đạp xích lô trong những con đường đông đúc của Sài Gòn. Cuộc sống của ông tưởng chừng đơn giản: chở khách, kiếm từng đồng bạc lẻ để nuôi gia đình. Nhưng ít ai biết rằng, chiếc xích lô cũ kỹ ấy chính là “phương tiện liên lạc” quan trọng của cách mạng.
Dưới lớp đệm ghế mỏng, ông giấu những tài liệu tuyệt mật. Có khi là bản đồ, có khi là danh sách liên lạc, và có lúc là những chỉ thị quan trọng. Mỗi chuyến xe là một lần đánh cược với mạng sống.
Ông nhớ rõ từng khu phố, từng con hẻm nhỏ. Khi bị nghi ngờ, ông sẵn sàng đổi hướng, giả vờ lạc đường hoặc dừng lại sửa xe để đánh lạc hướng. Có lần, ông bị lính chặn lại kiểm tra. Tim ông đập mạnh, nhưng gương mặt vẫn bình thản. Nhờ sự nhanh trí, ông đã thoát khỏi tình huống nguy hiểm trong gang tấc.
Không có tiếng súng, không có chiến công rực rỡ, nhưng con đường ông đi mỗi ngày chính là một phần của cuộc chiến thầm lặng. Và chính những con người như ông đã nối liền các mắt xích của phong trào cách mạng giữa lòng đô thị.


