Con đường mòn năm ấy
Con đường mòn năm ấy
Ông Khoa vẫn nhớ như in con đường mòn xuyên rừng năm xưa, nơi từng in dấu chân của bao người lính trẻ. Con đường nhỏ hẹp, quanh co, nhưng lại là huyết mạch nối tiền tuyến với hậu phương. Mỗi bước đi trên con đường ấy đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu.
Những đêm hành quân, họ đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng lá rừng xào xạc dưới chân. Có khi dừng lại giữa chừng vì máy bay địch lượn qua, tất cả nằm rạp xuống đất, tim đập dồn dập. Có những người đã không bao giờ đứng dậy nữa.
Sau chiến tranh, ông trở lại con đường cũ, nhưng rừng đã khác, cây cối xanh tươi hơn. Ông quyết định mở một lối đi mới, rộng hơn, để người dân đi lại thuận tiện. Con đường năm xưa giờ trở thành đường làng, dẫn tới những nương chè, nương quế.
Mỗi lần bước đi trên con đường ấy, ông lại thấy như có những bước chân cũ đang song hành. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu, con đường này không chỉ nối những vùng đất, mà còn nối cả quá khứ với hiện tại.


