Cựu chiến binh

Con đường mòn qua núi đá

Buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ di chuyển qua một vùng núi. Con đường phía trước không phải đường lớn, chỉ là một lối mòn nhỏ men theo sườn đá, được những người đi trước nhiều lần qua lại. Người lính trẻ nhìn con đường quanh co trước mặt rồi hỏi: “Đường này đi được thật sao anh?” Người đồng đội đi trước mỉm cười: “Đi chậm và theo sát đội hình thì được.” Đoàn người bắt đầu lên đường. Hai bên là những vách đá và cây rừng. Có đoạn đường khá hẹp, mọi người phải bước từng bước cẩn thận. Những chiếc ba lô trên vai khiến việc đi lại càng thêm nặng nề.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Con đường mòn qua núi đá

Buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ di chuyển qua một vùng núi. Con đường phía trước không phải đường lớn, chỉ là một lối mòn nhỏ men theo sườn đá, được những người đi trước nhiều lần qua lại.

Người lính trẻ nhìn con đường quanh co trước mặt rồi hỏi:

“Đường này đi được thật sao anh?”

Người đồng đội đi trước mỉm cười:

“Đi chậm và theo sát đội hình thì được.”

Đoàn người bắt đầu lên đường.

Hai bên là những vách đá và cây rừng. Có đoạn đường khá hẹp, mọi người phải bước từng bước cẩn thận. Những chiếc ba lô trên vai khiến việc đi lại càng thêm nặng nề.

Người lính trẻ đi phía sau một người anh lớn tuổi.

Mỗi khi gặp đoạn khó, người anh đều quay lại nhắc:

“Chỗ này cẩn thận.”

“Đoạn kia đi sát vào trong.”

Những lời nhắc ngắn gọn giúp cả đoàn giữ được nhịp hành quân.

Đến một khúc quanh, con đường gần như biến mất dưới lớp lá khô. Người đi đầu dừng lại quan sát rồi tìm được dấu vết của lối cũ.

“Đúng hướng rồi.”

Mọi người tiếp tục bước.

Người lính trẻ chợt nhận ra rằng giữa núi rừng rộng lớn, một con đường nhỏ bé cũng có thể trở thành sợi dây nối những người lính với nơi họ cần đến.

Có lúc chân mỏi, anh muốn ngồi nghỉ lâu hơn.

Nhưng nhìn những người phía trước vẫn bước đều, anh lại đứng dậy.

Một người đồng đội quay lại:

“Mệt thì nói, anh em cùng chờ.”

Cậu lắc đầu:

“Em đi được.”

“Được thì đi cùng nhau.”

Câu nói ấy khiến cậu mỉm cười.

Đến cuối buổi, đoàn người vượt qua được vùng núi đá và đến một khoảng đất tương đối bằng phẳng.

Mọi người đặt ba lô xuống nghỉ.

Người lính trẻ nhìn lại con đường vừa đi qua. Từ đây, lối mòn chỉ còn là một vệt nhỏ giữa những vách đá.

Anh bỗng thấy tự hào.

Không phải vì mình đã đi được một quãng đường dài, mà vì trong suốt chặng đường ấy, không ai bỏ lại người khác phía sau.

Một con đường mòn qua núi đá đã trở thành bài học đầu tiên về sự kiên trì.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ về những ngày trong quân ngũ, ông vẫn nhớ con đường ấy.

Con đường không có biển chỉ dẫn, không rộng rãi, cũng chẳng dễ đi.

Nhưng nó đã đưa những người lính trẻ đến nơi họ cần đến và để lại trong họ một ký ức về tuổi trẻ, tình đồng đội và ý chí vượt khó.

Bài học: Có những con đường không dễ đi, nhưng nếu biết kiên trì và đồng hành cùng nhau, con người có thể vượt qua. Trong cuộc sống, điều quan trọng không chỉ là đến đích mà còn là biết giúp đỡ nhau trên hành trình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn