Bài viết

Con Đường Mòn Sau Núi

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Con Đường Mòn Sau Núi

Năm 1971, sau dãy núi phía sau làng có một con đường mòn hẹp. Người lớn ít đi, trẻ con lại càng không được phép. Họ nói đường đó dài, dốc, và dễ lạc nếu đi một mình.

Nhưng Nam thì khác.

Cậu hay đứng nhìn con đường ấy từ xa, nơi rừng cây mở ra một khoảng trống nhỏ. Không biết vì tò mò hay vì cảm giác gì đó khó gọi tên, Nam luôn có ý nghĩ rằng phía cuối con đường phải có một thứ gì đó đang chờ.

“Đừng đi lên đó,” bà nội dặn. “Đường đó không dành cho trẻ con.”

Nam gật đầu, nhưng không quên.

Năm 1972, chiến tranh khiến làng yên tĩnh hơn bình thường. Ít người qua lại, nhiều nhà đóng cửa sớm. Con đường mòn sau núi càng vắng hơn, như thể bị quên đi.

Một buổi sáng, khi sương còn phủ trắng lối đi, Nam lén đi theo con đường đó.

Ban đầu chỉ là đất quen thuộc. Sau đó là đá nhỏ, rồi dốc cao dần. Rừng cây dày lên, ánh sáng mỏng đi.

Nam dừng lại vài lần.

Có lúc cậu muốn quay về.

Nhưng rồi lại bước tiếp.

Không biết đi bao lâu, cậu thấy một khoảng đất trống nhỏ trên cao. Ở đó có một chiếc ghế gỗ cũ, đặt dưới gốc cây lớn.

Không ai ngồi.

Nhưng chiếc ghế vẫn còn đó, như đang chờ.

Nam tiến lại gần.

Trên ghế có một chiếc mũ cũ, bạc màu, và một cuốn sổ nhỏ.

Cậu mở ra.

Những dòng chữ đầu tiên:

“Nếu ai đến được đây, nghĩa là con đường này vẫn còn.”

Nam ngồi xuống.

Gió thổi qua rừng, không mạnh nhưng liên tục.

Cậu đọc tiếp:

“Tôi đã đi con đường này rất nhiều lần. Mỗi lần đi, tôi đều nghĩ sẽ có người khác đi sau.”

Không ký tên.

Nam nhìn quanh.

Không có ai.

Chỉ có rừng, gió, và con đường phía sau lưng dẫn về làng.

Cậu ngồi rất lâu.

Rồi đứng dậy.

Trước khi rời đi, Nam đặt lại cuốn sổ đúng chỗ cũ.

Không mang theo gì.

Chỉ nhớ.

Năm 1974, Nam quay lại con đường mòn.

Lần này cậu không đi một mình.

Cậu dẫn theo một người bạn.

“Ở trên đó có gì vậy?” bạn hỏi.

Nam nghĩ một lúc rồi đáp:
“Không biết. Nhưng có một con đường.”

Họ đi chậm hơn trước.

Con đường vẫn vậy—dốc, hẹp, và im lặng.

Khi lên đến nơi, chiếc ghế gỗ vẫn còn.

Cuốn sổ vẫn ở đó.

Nhưng lần này, có thêm một dòng chữ mới, viết bằng nét mực khác:

“Đã có người quay lại.”

Nam mỉm cười.

Bạn cậu nhìn quanh:
“Chỉ có vậy thôi à?”

Nam gật đầu:
“Chỉ cần vậy thôi.”

Mùa xuân 1975, chiến tranh kết thúc.

Người làng bắt đầu sống lại những nhịp sống cũ. Nhưng con đường mòn sau núi không còn bị quên nữa.

Nam giờ đã lớn hơn, nhưng vẫn thỉnh thoảng lên đó.

Chiếc ghế vẫn ở, cuốn sổ vẫn được mở thêm những dòng mới.

Không ai biết người đầu tiên viết là ai.

Cũng không quan trọng nữa.

Vì con đường ấy không còn là nơi để đi một mình.

Mà là nơi để biết rằng:

Có những điều tưởng như bị bỏ quên… vẫn luôn có người tiếp tục bước tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn