Bài viết

Con đường mòn trong đêm

06/08/2026Xã Nhữ Khê (Đoàn xã Nhữ Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên dãy Trường Sơn. Núi rừng chìm trong màn sương dày đặc, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng suối chảy róc rách giữa đại ngàn. Nhưng khi mọi vật tưởng như đã ngủ yên, một con đường nhỏ lại lặng lẽ thức giấc.

Không có ánh đèn, không có tiếng gọi lớn. Từng tốp người nối nhau bước đi trong bóng tối. Có người là chiến sĩ, có người là thanh niên xung phong, có người là dân công hỏa tuyến. Trên vai họ là những bao gạo, thùng đạn, thuốc men và lương thực được chuyển vào chiến trường.

Con đường mòn ấy không hề bằng phẳng. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Mùa mưa, đất đỏ nhão nhoét, mỗi bước chân đều lún sâu trong bùn. Mùa khô, bụi đỏ phủ kín quần áo, còn những con dốc dài tưởng như không có điểm kết thúc.

Để giữ bí mật, mọi người chỉ hành quân vào ban đêm. Người đi trước cách người đi sau vài mét. Không ai nói chuyện, chỉ lặng lẽ bước theo dấu chân của người phía trước. Ánh trăng khi có, khi không, còn ngọn đèn pin phải được che kín để máy bay địch không phát hiện.

Có những đêm, tiếng động cơ máy bay bất ngờ vang lên. Cả đoàn lập tức tản vào hai bên rừng, ôm chặt hàng hóa, nằm im giữa những bụi cây. Khi tiếng máy bay xa dần, họ lại đứng dậy, phủi lớp đất trên vai rồi tiếp tục lên đường như chưa hề có điều gì xảy ra.

Có người bị sốt rét rừng đến run lẩy bẩy nhưng vẫn cố gắng bước tiếp. Có người đôi chân rớm máu vì đá sắc, vai hằn những vết đỏ vì gùi nặng. Thấy đồng đội mệt, mọi người lại san sẻ bớt hành lý cho nhau. Không ai bị bỏ lại phía sau.

Điều kỳ lạ là con đường ấy dường như không bao giờ vắng dấu chân. Đêm này nối tiếp đêm khác, từng đoàn người vẫn âm thầm đi qua, mở lối giữa núi rừng, đưa từng hạt gạo, từng viên thuốc, từng viên đạn đến với tiền tuyến.

Sau mỗi trận bom, con đường bị cày xới, cây cối đổ ngổn ngang. Nhưng chỉ trong một đêm, những người thanh niên xung phong lại có mặt. Họ san đất, chặt cây, bắc cầu tạm, mở lại lối đi để sáng hôm sau những đoàn vận tải có thể tiếp tục hành quân.

Ngày đất nước thống nhất, con đường mòn năm ấy không còn là lối đi bí mật giữa đại ngàn nữa. Nhiều đoạn đã trở thành đường lớn, nối liền những vùng quê trù phú. Xe cộ qua lại tấp nập, tiếng cười thay cho tiếng bom, màu xanh của núi rừng phủ kín những hố bom năm nào.

Nhưng với những người từng đi trên con đường ấy, mỗi bước chân đều là một phần ký ức không thể nào quên. Đó không chỉ là con đường vận chuyển hàng hóa, mà còn là con đường của lòng dũng cảm, của ý chí kiên cường và của khát vọng thống nhất đất nước.

Hàng nghìn bước chân âm thầm đã làm nên một con đường huyền thoại. Và chính từ những bước chân lặng lẽ ấy, sức mạnh của cả dân tộc đã được kết nối, tiếp sức cho tiền tuyến đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn