Con Đường Mưa tôi
Có những đêm mưa xối xả, mọi người phải dùng tay đào bùn để cứu xe.
Minh là người nhỏ con nhưng lúc nào cũng xung phong làm việc nặng. Anh thường nói vui rằng nếu đường thông, ngày về sẽ đến nhanh hơn.
Một đêm, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống đoạn đường vừa sửa xong. Cả tiểu đội lao vào san lấp hố bom ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau.
Khi trời gần sáng, ai nấy đều kiệt sức. Minh ngồi bệt xuống đất, nhìn con đường dài hun hút rồi cười: “Ít ra hôm nay mình thắng được cơn mưa.”
Con đường ấy sau này trở thành tuyến quốc lộ đông đúc. Xe cộ qua lại không ai biết rằng dưới lớp nhựa bằng phẳng là bao giọt mồ hôi và máu của những người lính mở đường



