Con đường mùa trăng non
Một đêm hành quân, ánh trăng non chỉ đủ soi mờ con đường đất phía trước.
Đoàn người lặng lẽ bước đi giữa tiếng côn trùng và gió đêm.
Một chiến sĩ nhìn lên bầu trời rồi nói:
“Không biết ở quê giờ này má ngủ chưa.”
Không ai trả lời, nhưng ai cũng mang theo một nỗi nhớ riêng.
Ý nghĩa:
Phía sau mỗi người lính luôn là hình bóng gia đình thân yêu.



