Con đường người lính
Trần Thế Chuyên lên đường khi đất nước còn chìm trong khói lửa.
Anh mang theo trong ba lô những thứ rất đơn sơ, nhưng trong lòng lại mang theo cả một quê hương.
Những ngày hành quân nối tiếp nhau.
Có những con đường dài tưởng như không có điểm cuối.
Có những đêm phải ngủ giữa rừng, nghe tiếng gió hòa cùng tiếng máy bay.
Nhưng người lính vẫn bước.
Bởi phía trước còn đồng đội.
Phía sau là quê nhà.
Mỗi bước chân của Chuyên là một bước chân của cả thế hệ thanh niên đã gửi tuổi trẻ vào chiến trường.
Họ không biết mình sẽ trở thành những cái tên được nhớ đến hay không.
Họ chỉ biết phải làm tròn nhiệm vụ.
Và chính những con người bình dị ấy đã làm nên những trang sử lớn.


