Con đường nhập ngũ
Mỗi lần đi qua con đường nhỏ dẫn ra đầu bản, ông Hà Văn Nguyên, sinh năm 1951, lại dừng chân thật lâu. Con đường ấy hôm nay đã được bê tông hóa, hai bên phủ màu xanh của cây cối, nhưng trong ký ức của ông, đó mãi là con đường tiễn tuổi hai mươi lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Con đường nhập ngũ
(Nhân vật: Ông Hà Văn Nguyên, sinh năm 1951)
Mỗi lần đi qua con đường nhỏ dẫn ra đầu bản, ông Hà Văn Nguyên, sinh năm 1951, lại dừng chân thật lâu. Con đường ấy hôm nay đã được bê tông hóa, hai bên phủ màu xanh của cây cối, nhưng trong ký ức của ông, đó mãi là con đường tiễn tuổi hai mươi lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, Hà Văn Nguyên tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Là con trai cả trong gia đình, ông hiểu rằng cha mẹ sẽ rất buồn khi con xa nhà. Nhưng ông cũng hiểu rằng, khi đất nước còn chiến tranh, mỗi thanh niên đều có trách nhiệm góp sức bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.
Đêm trước ngày lên đường, căn nhà sàn của gia đình sáng rực ánh bếp lửa. Mẹ ông thức suốt đêm đồ xôi nếp, nướng cơm lam và vá lại chiếc áo cho con. Cha ông lặng lẽ đan chiếc quai ba lô mới rồi dặn:
"Con đường ngày mai con đi sẽ có nhiều gian khổ. Nhưng hãy luôn nhớ mình là người con của quê hương, phải sống ngay thẳng, dũng cảm và yêu thương đồng đội."
Ông Hà Văn Nguyên gật đầu:
"Con xin hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ và trở về khi đất nước thanh bình."
Sáng hôm sau, sương núi còn giăng kín lối đi. Từ khắp các ngả đường, bà con trong bản đến tiễn những thanh niên nhập ngũ. Tiếng cồng chiêng vang lên trầm hùng, hòa cùng tiếng hát động viên tuổi trẻ lên đường.
Ông khoác chiếc ba lô lên vai, bước từng bước trên con đường đất đỏ quen thuộc. Mỗi bước chân như mang theo tình yêu của gia đình, niềm tin của bản làng và khát vọng hòa bình của quê hương.
Đi được một quãng, ông quay đầu nhìn lại. Trên đầu dốc, cha mẹ vẫn đứng đó. Mẹ đưa tay vẫy mãi, còn cha chỉ lặng lẽ giơ cao bàn tay như một lời chào và lời gửi gắm.
Hình ảnh ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Ở chiến trường, mỗi khi đối mặt với khó khăn, ông lại nhớ đến con đường nhập ngũ năm nào. Ông tự nhủ mình không được phép lùi bước, bởi phía sau còn có quê hương và gia đình đang mong đợi.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hà Văn Nguyên trở về trong niềm vui vỡ òa của người thân. Việc đầu tiên ông làm là đi bộ trên chính con đường đã tiễn mình năm xưa.
Con đường vẫn đó, nhưng giờ đây không còn là con đường của chia ly.
Đó là con đường của hòa bình, của đoàn tụ và của những mùa lúa mới.
Nhiều năm sau, mỗi dịp địa phương tổ chức lễ giao nhận quân, ông đều đến động viên các tân binh. Đứng trên con đường cũ, ông kể về ngày mình lên đường và nhắn nhủ:
"Khoác trên mình màu áo lính là niềm tự hào của tuổi trẻ. Hãy luôn giữ vững bản lĩnh, rèn luyện tốt và trở về trong niềm tự hào của gia đình, quê hương."
Lời nói của ông giản dị nhưng đầy sức truyền cảm. Các thanh niên đều chăm chú lắng nghe, như được tiếp thêm niềm tin trước ngày thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc.
Giờ đây, con đường nhập ngũ năm ấy đã đổi thay, nhưng trong trái tim ông Hà Văn Nguyên, đó vẫn là con đường đẹp nhất của cuộc đời. Bởi chính từ con đường ấy, ông đã bước vào hành trình của lòng yêu nước, của tuổi trẻ cống hiến và của niềm tự hào mang tên người lính Việt Nam.
Thông điệp: Mỗi con đường nhập ngũ đều là con đường của trách nhiệm, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến. Từ những bản làng vùng cao, biết bao người con ưu tú đã lên đường bảo vệ Tổ quốc, để hôm nay đất nước được hòa bình, quê hương ngày càng đổi mới và phát triển.



