Khác

Con đường phủ đầy dấu chân

Có những con đường không chỉ nối những mái nhà, mà còn nối quá khứ với hiện tại.

Phú Thọ17/07/2026Lê Thị Đào (Đoàn xã Hy Cương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, con đường đất chạy qua thôn Nhà Nít chưa rộng như bây giờ. Mỗi mùa mưa, bùn ngập đến mắt cá chân, nhưng chẳng ai ngại khó.

Hết đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ lại đến những đoàn dân công hỏa tuyến gùi gạo, cáng thương binh đi qua. Người dân hai bên đường quen với hình ảnh những chiếc dép cao su in hằn trên đất đỏ.

Có một cụ già trong thôn có thói quen mỗi sáng đều cầm chiếc chổi tre quét sạch con đường. Người ta hỏi vì sao ngày nào cũng quét khi chiều lại đầy dấu chân.

Cụ chỉ cười:
"Để mai lại có thêm dấu chân mới."

Nhiều năm sau, con đường được đổ bê tông, dấu chân năm xưa đã mất. Nhưng mỗi dịp lễ, những người con xa quê trở về đều dừng lại rất lâu trên đoạn đường ấy, bởi họ biết nơi đây từng lưu giữ bước chân của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn