CON ĐƯỜNG QUA BẢN NHỎ
Một người dân vùng cao dùng hiểu biết về núi rừng để giúp cán bộ, bộ đội đi qua những con đường hiểm trở.
Hà Văn Tính sinh ra ở một bản nhỏ nằm giữa núi rừng.
Từ nhỏ, anh đã quen với những con đường quanh co.
Anh biết con suối nào có thể vượt qua.
Biết đoạn dốc nào mùa mưa thường sạt lở.
Biết nơi nào có thể nghỉ chân.
Trong những năm kháng chiến, cán bộ nhiều lần đi qua khu vực này.
Một lần, một cán bộ trẻ tìm đến Tính.
“Anh có biết đường qua núi không?”
Tính cười:
“Đường nào tôi cũng biết.”
Anh dẫn đoàn đi.
Con đường ban ngày tưởng dễ nhưng ban đêm trở nên khó khăn.
Tính đi trước.
Anh dùng gậy kiểm tra từng bước.
Đến một con suối, mọi người dừng lại.
Tính nói:
“Đi theo tôi. Chỗ này nước cạn.”
Anh bước xuống trước.
Nước lạnh đến đầu gối.
Mọi người lần lượt đi theo.
Đến sáng, đoàn người đến được nơi cần đến.
Người cán bộ cảm ơn:
“Không có anh, chúng tôi không biết đường.”
Tính chỉ cười:
“Đường của bản mình thì mình biết.”
Từ đó, mỗi khi có đoàn đi qua, Tính lại giúp dẫn đường.
Có lần mưa rất lớn.
Một đoạn đường bị sạt.
Tính phải tìm đường khác.
Anh dẫn mọi người vòng qua sườn núi.
Đường dài hơn nhưng an toàn.
Khi đến nơi, mọi người mệt rã rời.
Tính nhìn về phía bản.
Anh chỉ nghĩ:
“Mình làm được gì thì làm.”
Nhiều năm sau, những con đường ấy được mở rộng.
Xe có thể đi qua.
Tính đã già.
Ông thường đứng nhìn những đoàn xe chạy trên đường và kể cho con cháu:
“Ngày trước, đường này chỉ là lối mòn.”
Con cháu hỏi:
“Ông đã đi bao nhiêu lần?”
Ông cười:
“Không nhớ.”



