CON ĐƯỜNG QUA BỜ TRE
Ngày ấy, cậu bé giao liên thuộc lòng từng con đường nhỏ quanh làng.
Mỗi lần nhận thư từ cán bộ, cậu lại men theo những bờ tre rậm rạp để tránh tai mắt địch.
Chiếc áo nâu bạc màu và chiếc nón mê khiến cậu trông như một đứa trẻ đi chăn bò bình thường.
Có hôm địch chặn đường kiểm tra từng người.
Cậu bé nhanh trí giấu tài liệu vào bó cỏ rồi giả vờ dắt trâu đi qua.
Khi tới nơi an toàn, cán bộ xúc động nói:
“Nhờ cháu mà tài liệu đến kịp.”
Người giao liên nhỏ tuổi chỉ cười:
“Cháu còn khỏe lắm, mai cháu đi tiếp.”
Sau hòa bình, ông trở thành giáo viên và thường kể cho học sinh nghe về những ngày làm giao liên năm xưa.



