Người có công giúp đỡ cách mạng

CON ĐƯỜNG QUA DỐC ĐÁ

Một người mang thư. Một người tải thương. Một người nấu cơm. Một người giữ đường. Một người cầm súng. Mỗi người một nhiệm vụ. Nhưng cùng chung một niềm tin rằng ngày nào đó, con đường mình đi sẽ dẫn đến hòa bình.

Quảng Trị18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mai làm nhiệm vụ giao liên.

Cô thuộc từng con đường trong khu rừng như thuộc đường về nhà.

Đoạn nào có suối.

Đoạn nào nhiều đá.

Đoạn nào có thể nghỉ chân.

Đoạn nào phải đi thật nhanh.

Có một con dốc đá mà cô đặc biệt nhớ.

Dốc không quá cao nhưng trơn và hiểm. Mỗi lần đi qua, Mai thường phải bám vào những thân cây nhỏ để giữ thăng bằng.

Một hôm, cô được giao mang một túi tài liệu đến đơn vị cách đó khá xa.

Người phụ trách dặn:

“Cố gắng đến trước tối.”

Mai gật đầu.

Cô lên đường.

Trời hôm ấy mưa từ sáng.

Con đường trở nên khó đi.

Đến dốc đá, Mai trượt chân.

Chiếc túi rơi xuống.

Cô lập tức quay lại nhặt.

Tài liệu bên trong vẫn còn nguyên.

Mai ôm túi vào ngực rồi tiếp tục đi.

Cô không nghĩ mình đang làm một việc lớn.

Cô chỉ nghĩ:

“Mình phải đưa được nó đến nơi.”

Đến chiều, Mai gặp một nhóm thương binh đang được đưa về phía sau.

Một người lính trẻ hỏi:

“Cô đi đâu?”

“Đưa tài liệu.”

“Đường phía trước khó lắm.”

“Em biết.”

“Có thể đợi tạnh mưa.”

Mai lắc đầu.

“Nếu chờ thì không kịp.”

Cô tiếp tục đi.

Đến nơi, trời đã tối.

Người nhận tài liệu nhìn chiếc túi ướt sũng rồi hỏi:

“Cô đi một mình?”

Mai gật.

“Có sợ không?”

Cô cười:

“Có chứ.”

Người kia ngạc nhiên.

Mai nói:

“Nhưng sợ thì vẫn phải đi.”

Câu nói ấy về sau được một người trong đơn vị nhớ mãi.

Chiến tranh kết thúc.

Mai trở về quê.

Nhiều năm sau, cô có dịp quay lại khu rừng cũ.

Con đường năm xưa đã thay đổi. Cây cối lớn hơn. Những dấu chân cũ không còn.

Nhưng con dốc đá vẫn còn.

Mai đứng rất lâu.

Một người đi cùng hỏi:

“Cô nhớ gì à?”

Mai cười:

“Nhớ mình ngày trước.”

Cô nhìn xuống đôi tay đã có nhiều nếp nhăn.

Ngày ấy cô còn trẻ.

Còn bây giờ, mái tóc đã bạc.

Cô kể rằng ngày chiến tranh, cô không nghĩ mình can đảm.

“Chúng tôi cũng sợ như mọi người thôi. Chỉ là lúc ấy có việc phải làm.”

Đó là điều thường thấy ở thế hệ đã đi qua chiến tranh.

Họ ít khi tự nhận mình là anh hùng.

Họ kể về những việc mình làm như kể một công việc bình thường.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại làm nên vẻ đẹp của một thế hệ.

Họ không chờ đợi những lời ca ngợi.

Họ chỉ làm điều cần làm.

Và trong những năm tháng đất nước cần họ nhất, hàng vạn người trẻ đã bước đi như thế.

Một người mang thư.

Một người tải thương.

Một người nấu cơm.

Một người giữ đường.

Một người cầm súng.

Mỗi người một nhiệm vụ.

Nhưng cùng chung một niềm tin rằng ngày nào đó, con đường mình đi sẽ dẫn đến hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn